Pages

Friday, July 8, 2016

The white rose (A co-written story)

He browsed through the forum and found an interesting subject: "1001 ways to be romantic," posted by Miss LuvlyBunny.

He wanted to be a romance. All his life, he had been criticized by many that he was boring, that he was too logical, too dry, and that he was so not romantic. He was planning to stay up all night to memorize all 1001 ways, but there were only two posted so far. However, he knew he wouldn’t need all of them when he saw the second suggestion: “Give your lover a dozen roses and do it with a creative twist. Give eleven red roses and one white rose. Attach a note that read: ‘In every bunch there's one who stands out, and you are that one.’”

Oh yes. Romantic he wasn't, but creative, he could be. He had no doubt about the suggestion. After all, it came from a lovely bunny. Who is he to differ? He was thrilled. He was highly exhilarated. He couldn’t wait for tomorrow, when after work, he would go and get a dozen roses as suggested. He would win the heart of the girl he has been so crazy about. Thank you, Miss LuvlyBunny! Thank you! Thank you!

The next day, for the whole working day, he sat in his office and counted every minute until the quitting time. 

When the long handle hit the number 12 at exactly 4 o’clock, he bolted from the office, practically ran through the parking lot, jumped into the car, and took off like a bat out of hell. He was going to get one white rose and another eleven red ones for his lovely lady. He was in love. He felt the love!

On the way home, he stopped by the best Italian restaurant in town and ordered a fancy dinner-for-two to take with him. To richen the mood, he swung by The Spirit Shoppe and bought a bottle of red wine along with a couple of candles.

He had invited the girl over for dinner, and she accepted. He would meet her at the front door, present the roses, expect a big smile on her face, surprise her with the candlelight dinner, and let whatever should happen, happen.

--- o0o ---

When the doorbell rang, he dimmed the ceiling lights and lit the candles on the dining table. The room was instantly transformed by the dreamy and romantic mood, and further dramatized by the soft piano sound of the Moonlight Sonata in the background. He then hurriedly picked up the roses and headed up front.“Thank you, Miss LuvlyBunny. Thank you for such a wonderful idea,” he appreciated quietly in his head while opening the door.

Standing in front of him was the beautiful girl of his dream. She was there with the lovely face and the brightly lit-by-the-sunlight eyes, coupled with a seductive smile that was burning his heart with desire. He looked at her, smiled lovingly, and slowly handed her the roses. She reached out with both hands, and tenderly brought them closer to her heart. Then he seduced her with his low and ravishing voice, “In every bunch, there’s one who stands out, and you are that one.”

She loved his voice. “You can say that again,” she was thinking while smiling and looking at the roses. 

Then her lovely face turned slightly red. Her eyebrows wrinkled a little closer to each other. The smile slowly faded away. He could feel her mood was changing. A couple of seconds later, she looked up at him. With a slightly trembling hand, she handed back the roses, turned around and walked away without a word. 

He was wordless. He looked at the roses, then her, then the roses. When he realized that something was really wrong, he called out, “Wait. What’s wrong?” and hurriedly ran after.

It was too late. She reached her car, got in, and sped away, leaving him standing barefooted on the driveway, looking dumbfounded with a dozen roses in his hand. One white rose among eleven red roses …

(written by Bear lac loi) 


Hesitant for a while, I finally decided to accept his invitation to dinner. I met him not long ago at my friend’s party, and realized we had some things in common. He majored in banking, and I, accounting- Both were business. He loved hall music, and I did, too. Besides, we could talk for hours about some classic novels that we were both interested in. But those common things, I supposed, did not bring our relationship closer than friendship. Sometimes he gave me a call to ask after my health and my job. Some other times, I met him online, and we chatted for a while. But that was all we had done so far and I did not think of him more than a friend. I was not sure what he thought of me, but that was not a matter. It would make no difference anyway. Each time we met, he still welcomed me with a radiant smile and a friendly look that sometimes returned in my mind, but it could not indicate anything other than friendship. It was not that I was playing hard to get. Just, I was not ready to step into a serious relationship. My heart had not healed from the pain of three years ago, and the trauma was still very real. I pulled out my drawer and opened a wooden box that kept my once-upon- a memory. There was a picture of a girl and a boy with ecstatic faces on their graduation day. The girl was me, and the boy was Jimmy, my old classmate, my childhood friend and my first love. I did not recognize my strong affection for him until the day he was taken away from this life forever. It should have been our first date, but it never was for a car had stopped him, and stopped his life before he could reach my place. I could not believe in my ears when I was informed of his accident. I flied to that avenue only to find him lying lifeless on the ground with a white rose in his hand and a small card attached to it. I was too shocked to utter a word. It was too much for me to handle. I held him in my arms and cried like rain. Three years had passed, but the pain did not seem to fade away. It was still real and still hurt me so much though I did not show it out. Not many people knew about my past and neither did him. In their eyes, I was a laid-back person who worried about nothing, and nothing could trouble my peaceful mind. But it was not really, and no one seemed to understand that. “ Ding-Dong”- The clock zapped me into reality. It was 6.30, and the meeting was due at 7.00. I got dress quickly and wore slight make-up. I caught a taxi and went to his house. There I was, about two steps away from the threshold. I heard the familiar melody of Moonlight Sonata from inside the house, and a sudden smile spread over my face. I reached the door and pressed the doorbell. The door opened and in front of me was a guy smartly –dressed in suit. He looked gorgeous that evening, and that really amazed me. He came to me with a seductive smile on his face and a bunch of flowers in his arms. I returned a smile and reached out my hand when he handled me the flowers “: ‘In every bunch there's one who stands out, and you are that one.’ His voice was so sweet, and it nearly melted my heart. I looked at him, and turned to the flowers. It was a white rose…and I startled. I felt dizzy, and uneasy inside. I felt like I could not breathe. The images of three years ago suddenly came back to me. Jimmy was there lying on the street with a white rose in his hand and a card attached to the rose. I was too shocked to think of anything then. I handled the flowers back to him and ran away without saying a word. I heard him call me but I did not turn back. Calling a taxi , I went home right away. Even when I got home, I was still very scared. I did not know what happened, but I could not let the image of the white rose out of my head. I opened the wooden box again, and took out the card handwritten in a careful way: “The red rose whispers of passion, and the white rose breathes of love” *(1) It was what Jimmy wrote on the card, and those words had never stopped haunting my mind since then. I was not sure if my feeling for Jimmy was still so strong that I could feel him everywhere or there was another reason that I could not explain. I was mixed-up with millions of questions running through my mind and could not think clearly anymore. I heard the phone ring, but I did not answer for I knew who would call. He must have been puzzled at my reaction, just as I was taken aback by my own feeling. I could not talk to him now. “Time”- I whispered “ Just give it some time. It gotta be alright.” Alone in my room, I sank into the darkness. My eyes closed, but my mind could not rest. Somewhere I heard the familiar melody of “What happened to me?” I had been obsessed with this song for a while when I first knew it, but today, it seemed to match my case perfectly. The song brought back the image of the lovely candle-lit dinner, of the man with seductive smiles and a sweet voice, of the heart-melted words he had said to me “ In every bunch there’s one who stands out, and you’re that one.” I shook my head, and questioned my mind “ What happened to me? Is this true that I have been touched by such false compliment? No way, it’s not me, and never is” I was just a normal person, not an outstanding like what he said. He might have had a false impression on me, and when he discovered the truth that I was not as perfect as he expected, he must be disappointed. I felt headache at that thought. What was wrong with me? I was thinking of a stranger, not really…but anyway, he could not be someone to me. Was I mad? I did not know. I was just not ready. Three years ago…things still seemed to be present. I could not forget the past, or I had not made any attempt to forget it? I did not know. I was just too tired now. I had to sleep. “Anyway, tomorrow is another day”- The saying suddenly slipped through my head, and it reminded me of Scarlet. She blindly chased after something which was not hers, which was never true to her without knowing that somewhere there was a man who was sincere to her, and only wished her to have the same feeling. Was I somewhat like her? What a silly thought. I gotto sleep now.

Written by Sunflower


He walked slowly back to the house. Though the shock had not settled, he started assessing the situation.

He had no idea what had just happened! What did he do wrong? He had followed the suggestion to the teeth, except that instead of attaching the message in a note, he had told her so in the voice that he had recited over and over throughout the day. He went as far as speaking into the recorder and tried to perfect the tone. Obviously, it wasn’t perfect enough! 

The lighting was still the same in the dining room; the candles were still burning; and the Sonata pieces were still playing in the background, but the mood was no longer dreamy and romantic. Instead, he felt cold and lonely, and the feeling of emptiness started creeping in. The piano sounded flat and distanced, not that he was paying attention, if at all. 

He tried to call her but the cell phone went unanswered. He tried her home, and the answering machine kicked in. After a few times of dialing and hanging up, he gathered his thoughts and uttered few broken words into her voice mail, asking her to call him back. Halfway through the message, his thoughts were somehow dissipated. He clumsily pressed his face against the handset, unsure what to say next. Finally, he hung up.

He sat down at the dining table, but he didn’t feel like eating. He reached for the wine, uncorked it, and fill up the two glasses. He raised his and said “Cheer” to no one in particular then took a sip.

The dry and slightly heavy taste mixing with the tannin’s sensation of the Cabernet Sauvignon calmed his nerve a little. He was not a drinker. He popped out a bottle of wine occasionally, poured himself a glass full, and usually wasted the rest in the kitchen sink. He didn’t drink beer. He rarely touched it after college. However, he had a collection of hard liquor just because he liked the shapes of the bottles and their fancy labels. Once in a blue moon, he did pour himself a shot of Johnnie Walker Blue Label, but he had never formed the habit. The liquor left in the bottle ended up evaporated more than he had drunk. 

He got halfway down the glass of wine, but she still hadn’t called. He thought of calling her again but decided against it. “Time,” he reassured himself. “Just give it some time. Everything will be all right.”

Time has usually been his best friend. Time was the solution of many problems. Sometimes, time was the problem itself, but if given some more time, it’d be all right. Things would be fine.

He sat still. His left elbow pushed against the smooth surface of the dining table. His chin pressed against the palm. Inspiration hadn’t come. He still hadn’t figured out why she left and what he was going to do, but it seemed OK now. He somehow felt better. Thoughts of the girl’s leaving didn’t seem to bother him much anymore. It must have been a simple misunderstanding. 

Occasionally, he took small sips of wine while letting himself hypnotized by the soft piano sound from the CD. His lazy mind followed the melodies, which took him to the places he had been, to the pictures he had seen, and to the feeling he had felt. When the candles gave out the last breath of life and forever turned into the darkness, he pushed back the chair, crossed his arm on the table, and rested the forehead against them. He closed his eyes. He felt fine now. All he had to do was to give it some time… 


(written by Bear lac loi)

Tuesday, April 5, 2016

A little sunshine on a rainy day...


What is “sexy” to me?
It’s when a teacher who can get mad easily tries to keep calm when a student is rude because he respects the rest of the class. 
It’s when a student who normally loses concentration quickly gets really involved in the lesson. 
It’s when I assigned my students a reading about geothermal energy, a boy turned to his girlfriend and said “Hey, this’s my field. Remember how I talked to you about this?” The girl pretended to be mad at him and said “How could I remember?”
(It’s sweet that he could share with her about his work whether she understands about it or not.)
It’s when my grown-up students become silent, their eyes filled with tears after watching a video about Jealousy and not being satisfied with what we have in life.
It is putting effort…
It is not yet having what you want...
It is listening to 'Songs from a secret garden' on a rainy day.


Monday, April 4, 2016

Đi dạy là





1.
Hôm nay mình cho lớp xem một đoạn phim ngắn tầm 2 phút. Đó là một bộ phim khá cảm động về một cậu bé luôn cho rằng mình bất hạnh hơn người khác,  để rồi khi nhận ra cuộc sống cậu ấy đang có đã là món quà tuyệt vời nhất của thượng đế dành cho cậu thì đã quá muộn rồi . Khi bộ phim bắt đầu mình còn nghe những tiếng cười khúc khích của bọn trẻ trong lớp về bộ dạng lếch thếch của cậu bé trong phim. Nhưng đến cuối phim cả lớp yên lặng và mình còn nhìn thấy những giọt nước mắt xúc động ở các em ấy nữa. Những phút giây như thế khiến mình cảm thấy trân trọng nhiều hơn cơ hội được tiếp xúc với các em học sinh  ở lứa tuổi hồn nhiên trong sáng này. 

Buổi tối mình đi dạy thay một lớp sắp kết thúc khóa. Lớp toàn con trai,  nhưng các em rất ngoan,  rất có ý thức học,  lúc về còn biết nói cảm ơn nữa.
Chỉ là nói chuyện công việc thôi mà nhiều khi mình cũng thấy mình sến sẩm quá. Cơ mà thấy đáng yêu nên ghi lại chút thôi.  
2.
Học sinh viết mail xin nghỉ, có đoạn " I'm sorry because I have to be absent today. I have a trip to Sapa. I promiss to present you a gift." Hẳn là " promiss". =))
3.
"When u said to me u can see me in that letter when u read that, I was very appreciated. Another thinking crossed my mind that u could be a friend of mine, or a mentor, some ways. I don’t know why but when I see your face, I could find peace and sympathy. "
Bài viết trên lớp của em ấy... chưa hoàn hảo nhưng rất chân thực.  Mình đã có thể nhận xét nhiều hơn, nhưng rồi mình chỉ nói: “Em đang viết về em đúng không? Cô thích đọc các bài thế này lắm.”  Và mình đã nhận được một bức thư tiếp theo, chính là bức thư có đoạn trích như ở trên, cũng chưa hoàn hảo, nhưng rất đáng yêu. Hi vọng mình sẽ không làm em ấy thất vọng.
Nhiều khi nhìn ánh mắt học trò mà không đoán được các em ấy nghĩ gì. Phải lâu lắm mới có một ánh mắt nhìn mình như thế.

4. 
Dạo này mình như người bị say nắng, hơi một chút đã thấy cảm động rồi. 
Đến giờ về lúc nào mình cũng là người về muộn nhất vì phải cất loa, tắt máy tính, máy chiếu, tắt đèn, đóng cửa. Đến lúc ra khỏi lớp thì sẽ chẳng còn ai ngoài hành lang. Thế mà hôm qua bước ra thì có bé đứng thập thò. Đang định hỏi "Sao em chưa về"? thì nó giơ cái món quà đi chơi về ra, bảo " Như em đã hứa...", rồi còn đi cùng mình xuống chỗ gửi xe. Bình thường mình sẽ đi thang máy, nhưng vì có em ấy mà hai cô trò lại đi cầu thang bộ để nói chuyện được dài hơn. Bình thường chỉ có bạn bè đồng trang lứa là hay tâm sự chuyện tình cảm với mình, còn lần này lại là học sinh. Mình chỉ biết lắng nghe thôi, chứ chẳng nhẽ lại nói: Em còn trẻ lắm mà.  Mấy chuyện thế này sau này sẽ chẳng nhớ gì đâu. Cơ mà, cứ tận hưởng tuổi trẻ thôi em à. Đừng lo lắng gì cả. 
5. 
Đi dạy vào đúng hôm sinh nhật. Đến lớp nhìn học sinh nói một thôi một hồi, sau định xóa bảng thì thấy trên bảng có dòng chữ :" Happy birthday Miss Hoa". 
6.
Đôi lúc mình là cô giáo Nobita. Chẳng hạn như mình xóa bảng xong rồi sẽ để cái miếng lau bảng đâu đó, lúc sau tìm hoài chẳng thấy. Hôm qua là một ví dụ. Các em học sinh thấy cô lóng ngóng nhìn lên nhìn xuống thì vội vã mang một sấp giấy ăn dày cộm lên cho cô. Cảm giác yêu quá là yêu í. Chuyện chẳng có gì to tát nhưng mình tin ý thức được tạo dựng từ những việc nhỏ nhất. Chưa kể lớp này mới học được 2 buổi  mà đến lớp hôm nào cũng bật máy tính sẵn lên cho cô, còn bàn bạc được với nhau tặng cô một chậu hoa xinh xắn nhân 20-11 và tặng sớm 5 ngày vì " Bọn em xem lịch cô chỉ dạy trong tuần này có hôm nay thôi."  ( có lớp học với nhau 6 tháng còn chẳng nói chuyện với nhau bao giờ)  :(). Các em lớp này không kiểu tỏ ra vô cùng hào hứng hớn hở, chuyện vào chuyện ra sau mỗi  buổi học như một số em lớp khác, nhưng thể hiện bằng hành động thì ngọt ngào hết biết. 
7. 
Một em xin nghỉ học và post lên facebook lớp. Hai, ba em khác nhảy vào xin nghỉ cùng. Đang tính xem có nên cho cả lớp nghỉ không  thì thấy comment: " Cô dạy một mình em cũng được mà."  Vì vậy mà lại không nghỉ nữa. 
8.
Cảm xúc là một điều không thể chi phối được. Giống như mình kính trọng tất cả các thầy cô, nhưng vẫn có người ấn tượng hơn cả, yêu quý hơn cả, học sinh của mình cũng vậy.
9.
Giờ này năm ngoái đang học Language learning theories, mỗi giờ học là một giờ được truyền cảm hứng. Còn giờ phải học cách tự tạo ra cảm hứng.
10.
Đi dạy là đến một dịp nào đó sẽ được nhận những lời chúc, trong đó có những lời chúc không phải từ học trò mà là từ người mình rất ngưỡng mộ và quý mến.

"Normally I do hate occasional things but I really want to take the occasion of teachers'day to express my warmest and deepest gratitude for your support and company on this endless academic path. It has been such a great pleasure and privilege to work and discuss all the small things with you. Thank you a lot for everything as they all mean a lot to me, they do light up my days and keep me going with this career choice.
Stay inspiring and committed with the path where we are all destinied to follow."

Thank you for your support and encouragement that come always in time.







Monday, March 7, 2016

Cooking: Those were the days

21/3/2015

Buổi sáng đi làm, buổi trưa đi ăn với bạn thân, buổi chiều đi học nấu ăn, tối đi ngắm phố. 

Lớp học nấu ăn với mình như lớp bình dân học vụ. Nó cơ bản và phù hợp với mấy người chẳng mấy khi nấu nướng như mình.  Lớp học hôm nay khá vui vẻ vì thầy rất dễ tính và tâm lí. Thầy chẳng mắng mỏ mà chỉ nhẹ nhàng chỉ dẫn. Điều đọng lại với mình là cách băm chặt vì lúc nào mình cũng trông lóng ngóng khi cầm dao. Hôm nay mình bị hành tây làm cay xè cả mắt vì mình băm em í nát quá mà, nhưng thầy bảo vẫn dùng được. =))

Hôm nay làm món nem Hà Nội. Món này ở nhà làm cả trăm lần, nhưng hôm nay mình thấy thầy làm khác hơn. Nem cuốn nhỏ xíu như nem đông lạnh. Nguyên liệu hành tây, cà rốt, hành hoa băm nhỏ rồi vắt kiệt nước nên nem rất khô. Trứng chỉ cho lòng đỏ, còn lòng trắng để phết lên vỏ nem cho cuộn chặt và đẹp. Thầy cho rất nhiều bột nêm và mì chính, điều này mình không thích lắm vì mấy thứ này rõ ràng có hại cho sức khỏe mà. Ở nhà chắc sẽ chỉ dùng bột canh. Thầy không cho muối hay nước mắm vào vì nem đủ mặn rồi. Điều mình thích nhất là nem lúc rán xong thì ròn mà bên trong lại mềm. À, nem này luôn phải rán 2 lần mới ngon, thực ra thì cũng giống như ở nhà thôi. 

Nước chấm nem pha theo tỉ lệ 2:1:1:1 với 2 phần nước, 1 phần các gia vị khác như nước mắm, đường, dấm. Ớt và tỏi băm nhỏ là nổi lên trong rất đẹp mắt.
Món thứ hai là sườn xào chua ngọt. Ở nhà mình cũng thích ăn món này và làm vài lần, nhưng mọi người có vẻ không thích lắm (chẳng sao mình vẫn thích là được). Mình làm thì toàn rán sườn lên rồi pha nước sốt như nước chấm nem, rồi cho cà chua thái hạt lựu vào, rồi cho cùng vào với sườn đun lên, rồi cho bột năng vào cho sền sệt. Nhưng ở lớp, cách làm lại hơi khác. Đầu tiên là luộc sườn qua, rồi ninh sườn trong nồi áp suất trong 15 phút. Rồi rán sườn. Nước sốt thì cho dầu ăn, phi hành thơm nhỏ lửa, rồi cho 2 thìa canh nước xương, một ít nước hàng, dầu điều cho lên màu. Điểm nhấn là cho 1 thìa canh đường + hơn một thìa canh dấm. Vì dấm bay hơi nhanh hơn trong điều kiện nước sôi nên sẽ cho nhiều hơn một chút. Cho thêm một ít ớt và một ít muối trắng. Sau đó cho sườn vào đun cùng. Đường sẽ tự keo lại, khiến nước sốt có chút sền sệt như cho bột năng.

Món thứ ba là canh cá rô phi. Muốn có cá thì ra chợ mua rồi bảo họ làm phi lê sẵn cho, về nhà chỉ rửa sạch là xong. Đầu tiên là luộc cá. Chuẩn bị nước sôi cho một ít gừng, rượu, nêm thêm một ít gia vị cho cá đậm đà. Nước luộc cá lúc sau có thể giữ làm nước nấu canh, hoặc dùng nước luộc sườn lúc trước. Rau cải thái nhỏ 1 cm rồi cho vào đun cùng nồi nước dùng. Chín thì vớt ra cho xanh, sau đó cho cá lên trên để trang trí. Lúc gần ăn thì đun lại nước dùng và cá.

Hôm nay học được 3 món cũng đơn giản, mà chẳng biết về nhà tự làm có làm được không. Nhưng dù sao mình cũng thấy vui và tự tin hơn một chút. Lúc nào mình cũng thích đi học. Lúc nào cũng thấy thiếu đủ thứ. Chỉ mong mình sẽ có đủ sự kiên nhẫn và thời gian để đi hết khóa học ngắn ngủi này. (Hôm nay chẳng ghi chép gì cả nên không biết mình có nhớ thiếu gì không. :P)

Tối nay mình đi qua lăng Bác. Lần đầu tiên mình chứng kiến lễ hạ cờ. Lần đầu tiên ngồi ở đó đến lúc họ tắt đèn khu quảng trường và bị lùa ra ngoài. Lăng Bác cũng bé thôi, và họ không cho đi lên cỏ. 

Hà Nội lúc nào cũng đông đúc và bận rộn, và mình bị cuốn theo dòng xe nô nức đấy. Cứ đi , đường nào mà chẳng về được nhà. Nhưng có lúc mình sẽ không thể rong ruổi. Có lúc mình phải chọn con đường nhanh nhất hoặc an toàn nhất. Có lúc, sự mất phương hướng sẽ khiến mình lạc lối. Có lúc mình cần hỏi đường hoặc cần một ai đó đi cùng. Giờ thì mình vẫn thích được tự làm những gì mình có thể làm. 


28/3/2015

Hôm nay học thêm được mấy món ăn cũng không mới lắm, nhưng cách trình bày có khác với ở nhà làm một chút. 
1. Món canh sườn ninh với khoai tây, su su và cà rốt

Vẫn là sườn đem ninh rồi cho tất cả những thứ củ qua kia vào. Gia vị nêm nếm đầy đủ, vị thanh thanh. Điểm đặc biệt chỉ là  việc thái chéo để có cái hình móng chân con heo =))

2. Món đậu phụ nhồi thịt
Điều hay nhất ở đây là cách nhồi thịt vào đậu đã rán vàng. Phải cố sao cho miếng đậu đã nhồi thịt vẫn vuông thành sắc cạnh, không bị phì nội một chỗ nào. Cách làm là đục một lỗ ở giữa miếng đậu theo chiều dọc và nhồi thịt vào. 

Nhân thịt có nấm hương, mộc nhĩ, nêm nếm gia vị vừa ăn. Nhất định phải có một chút đường. 

3. Món gà nướng mật ong
Gà ướp với sả, ớt, đường, muối, dầu hào, đem nướng tầm 10 phút, rồi đem phết mật ong lên bề mặt, nướng tiếp 10 phút nữa. 
Món này hôm nay không ngon như món gà rang hôm trước. Có thể do có ít mật ong quá nên nó mặn mà không ngọt. Các gia vị khác cũng không rõ ràng lắm. 

Hôm nay mình vẫn khóc nhè khi thái hành. :((( Lúc đấy thầy mới bảo từ sau sấp nước lên dao, rồi để lọ muối trước mặt. Hôm nay thầy dạy cách tỉa hoa dưa chuột. Nhìn đã thấy khó rồi. Thầy làm còn mãi mới xong. Chắc mình đi mua bông hoa nhựa về trang trí quá.  

Hôm nay nấu nướng nhanh, chưa đến 5 rưỡi đã được ăn rồi. Ăn được mỗi thứ một miếng, mình hớt hải đi làm. Không tắc đường như mình nghĩ nên cuối cùng mình đến sớm 45  phút. 

Buổi học cũng ok. Lúc về có gặp hai người bạn đồng nghiệp. Cả hai đều sắp cưới, người thì mặt hớn hở, người thì gầy nhom đi. Thế đấy, mọi người đều bỏ mình mà đi. Mình có hỏi một chị :" làm sao biết được he is the one?". Chị ấy có nói: đó là người mà em sẽ cảm thấy thật sự thoải mái khi ở bên, em sẽ luôn được là chính mình, em sẽ không phải nghĩ nhiều về mọi vấn đề. " :( Có vẻ còn lâu mới tìm được người như vậy. Gặp ai mình cũng căng thẳng lắm. :((

Thế rồi mình đi về. Ăn xong lên phòng, lại nghe Rain and tears. 

Rain and tears,
are the same 
but in the sun
 you've got to play the game 

 When you cry
 in winter time
 you can pretend
 it's nothing but the rain.

Nghe bài hát này lúc nào cũng cảm thấy thật nhỏ bé trong thế giới này. :(


Ngày 4 tháng 4...

Hôm nay mình đã bắt đầu phải mặc áo chống nắng. Dù sao đường cũng bụi, và mình cũng bắt đầu sợ ung thư da.
Buổi sáng dạy một chị học viên gần gấp đôi tuổi mình. May mà chị ấy cũng xinh và không khó tính lắm. Chị ấy hỏi mình: em đi du học về rồi phải không? Em dạy mỗi ở đây thôi à? Sao mọi người cứ hỏi câu này thế? Dạy mỗi ở đây thì có sao?
Buổi chiều lại tiếp tục với lớp học nấu ăn - thầy mình có ánh mắt nhìn học trò rất thân thương- (mình mà học được kiểu này thì có nhiều học sinh yêu quý phải biết =))  Đây là lớp duy nhất mà mình đi học chẳng có áp lực gì. Đi học mà như đi chơi. Bảo sao mình luôn đứng nhất lớp từ cuối lên. =))
Hôm nay nấu 3 món: canh cá nấu chua, cá sốt cà chua và mồng tơi xào tỏi.
Bước 1 là rán cá, chuẩn bị tỏi băm nhỏ, hành khô thái lát, hành hoa, thì là, cà chua thái rối.
Bước 2 là làm sốt cà chua, nêm nếm gia vị, cho ớt rồi cho cá rán vào om lâu lâu cho ngấm. Thành quả là món cá sốt cà chua.
Bước 3 là phi hành thơm, xào cà chua, nêm gia vị, đổ thêm nước ninh xương, thêm mấy lát gừng, một củ nghệ đập dập, nêm nếm vừa miệng ăn rồi thêm  me, dứa cho tăng độ chua. Khi sôi thì cho cá vào.  Vớt bọt cho nước trong. Đun sôi thì cho hành, thì là vào là được món canh cá nấu chua. Món canh này khá ngon, vị thanh hơn mẹ nấu, màu sắc đẹp.  
Bước 4 là trần mồng tơi khoảng 1 phút trong nồi nước sôi có cho một ít muối, rồi vớt ra. Cho tỏi vào phi thơm, cho thêm một ít nước xương cho tỏi khỏi cháy, nêm nếm gia vị vừa ăn rồi mới cho rau vào sau cùng. Thành phẩm là rau xanh và  khá dễ ăn cho một đứa lười ăn rau như mình.
Hôm nay thầy giới thiệu cái dụng cụ tỉa rau quả như gọt bút chì. Mình nghĩ mình có thể tạo ra hoa cà rốt với cái dụng cụ này. Còn hoa dưa chuột gì đó thì mình vẫn chịu thôi. Thầy còn làm mãi mới xong. 

Buổi tối, lỡ hẹn. Cũng không sao, mình cũng thích rong ruổi trên những con đường một mình rồi về nhà sớm.
Hôm nay có người bảo mình “weird”. Hóa ra mình như vậy trong mắt mọi người.
Có những điều mình vẫn chưa quen được. Với mình thì không sao, nhưng với người khác thì sẽ không tốt. Mọi thứ cứ như đang lặp lại, và mình không còn tin vào những sự trùng lặp ngẫu nhiên nữa.
Có những thứ đến thật dễ dàng với người khác, nhưng lại quá khó khăn với mình.
Dù thế nào, mình cũng sẽ ổn thôi.


Vừa học xong mà mình đã quên gần hết rồi. :(

Tại lớp học nấu ăn…
  1. Cá kho riềng
Cá basa rán qua cho cứng thịt.
Làm nước hàng bằng cách cho vài thìa đường và một ít dầu ăn cho có màu đẹp. Sau khi đun sủi bọt thì cho một vài thìa canh nước xương. Nêm nếm bột nêm, đường, xì dầu mặn, nước mắm, nghệ, dầu điều  thành nước sốt để chuẩn bị kho cá.
Cá xếp vào nồi cùng với 2 lạng thịt ba chỉ thái miếng, giềng thái lát, ớt tươi, hạt tiêu.
Đổ nước sốt ngập cá, đun trong khoảng 1h đến khi cá nhừ, cạn nước.

2. Cà bung
Cà tím cắt đôi, mỗi nửa thái làm ba như thái bí, sau đó ngâm vào nước lạnh thêm một chút muối cho đỡ bị thâm.
Cho dầu ăn, hành phi thơm, cho cà chua, 1.5-2 lạng thịt ba chỉ,  cà bung vào xào, đổ thêm nước xương, cho một ít mẻ hoặc dấm bỗng để tạo độ chua. Nêm nếm gia vị đầy đủ, ninh cho đến khi nhừ cà . Khi chín thì cho đậu rán (thái hình bao diêm), rau tía tô vào (rau tía tô thái sợi, chiều ngang 1.5 cm)

Có một tip khá hay học được: để dùng lại dầu rán cá để rán đậu mà không bị tanh thì cho 1/3 củ hành tây thái  lát vào chiên rồi vớt ra. ( Về kể với mẹ thì mẹ bảo ai mà chẳng biết, thế mà có bao giờ dạy đâu. Đúng là cái gì cũng có giá của nó mà. =(( )


3. Phở chiên ròn Ngũ Xã
Cho dầu ăn ngập chảo. Món này cần khá nhiều dầu ăn, cỡ nửa chai La Vie.
Chuẩn bị phở thái sợi. Cho một ít bột mì vào để sợi phở tơi ra và rán ròn hơn. Khi dầu già thì cho từng nắm phở vào, chiên vàng thì vớt ra. Phở này phải được chiên 2 lần để đạt độ ròn nhất.
Trần rau cải qua nước sôi thêm một chút muối. Sau đó vớt rau cải ra một cái âu nước lạnh cho rau xanh.
Làm sốt thịt bò: cho tỏi vào chảo dầu, để lửa nhỏ để tỏi không cháy. Cho thịt bò vào xào nhanh tay rồi bỏ ra đĩa.
Cho rau cải, cà chua vào xào cùng thịt bò, thêm một ít bột năng hòa tan để sốt có độ sánh.
Sốt này chan lên trên phở chiên ròn.

Ngày chưa hết...


12/4/2015

Cả một tuần bận rộn, thế rồi cũng đến ngày chủ nhật mà tôi mong chờ. Ngày chủ nhật của tôi trôi qua một cách êm ả và thư thả trong cái tiết trời man mát dễ chịu.  Hôm nay có thể mặc một chiếc áo sơ mi ra đường, cần thì khoác thêm một chiêc cardigan hoặc blazer, nhưng tôi vẫn mặc chiếc áo Bò Sữa khá dày dặn để trông giống học sinh cấp 3 =)).
Tôi thích đi qua ngã tư Hàn Thuyên và khu gần Nhà hát lớn vì ở đó tôi có thể ngắm nhìn những không gian rộng rãi, những rặng cây xanh và những con đường trải đầy lá vàng. Chẳng hiểu sao đôi lúc tôi thấy mình bị ngột thở như một chậu cây cắm chốt lâu ngày trên bàn làm việc của một ai đó, rất cần được bê ra một chỗ sáng sủa để đón mưa, đón nắng, đón gió, và  lớn lên.
Ngày chủ nhật của tôi bắt đầu bằng những món ăn. Đầu tiên là món spaghetti home-made. Đang luộc mì thì hết ga, kết quả  sợi mì lúc sau bị cứng và dai kiểu gì ấy, nhưng rồi xoay một hồi cũng ra món Spaghetti. Ở những hàng tôi từng vào,  người ta bán món này 30k đến 150k. Tôi sẽ bán món của tôi 20k. =)).
 Sau màn ăn sáng không mấy mĩ mãn lắm, tôi có phần được an ủi hơn khi đến lớp nấu ăn và được ăn mấy món ngon hơn gấp 2, 5 lần: nộm gà sứa, gà hầm cô ca và thịt rang cháy cạnh ( thực chất là rán cháy cạnh rồi đem nêm gia vị).
Đầu tiên là dóc xương gà. So với việc khó nhọc chặt thịt gà  trong cái thấp thỏm mất đi một vài ngón tay, tôi thấy dóc xương gà có vẻ dễ hơn nhiều. Sau khi dóc xương thì thái miếng nhỏ rồi ươp gia vị. Một cái đùi gà có thể chia làm hai phần: 1/3 dùng để làm nộm, 2/3 để hầm cô ca.
Phần thịt hầm cô ca chỉ tẩm ướp bình thường với gia vị, dầu hào ( nửa thìa cơm) và một ít hành hoa thái nhỏ.
Phần thịt làm nộm thì ngoài những gia vị trên có thêm  một chút xíu ngũ vị hương.
Sau đó là rán gà, cả hai phần. Rán thêm một ít cà rốt và khoai tây thái hình móng chân con heo.
Sau đó cho gà rán, cà rốt và khoai tây vào một nồi nhỏ, đổ ½ lon cô ca và một ít nước để đủ có một tô canh lớn. Nêm nếm thêm gia vị muối, mì chính, rồi ninh như trong vài chục phút là chín.
Trong khi đợi gà cô ca, thì làm nộm gà sứa.  Trước tiên, thái cà rốt, dưa chuột, hành tây nhỏ. Cà rốt thái chiều ngang 2 mm, chiều dày 1 mm. Dưa chuột thái chiều ngang 3 mm, chiều dày 1-1.5 mm. Hành tây bổ tư thành hình mo cau rồi thái từ ngoài vào trong, thành sợi không mỏng không dày độ 1.5 mm.
Những nguyên liệu trên đem ngâm vào nước lạnh cho giòn.
Lấy sứa ra, trần qua nước sôi  cho sạch chất bảo quản.
Pha nước sốt với tỉ lệ hai đường, hai dấm (có ngọn), một mắm, nửa thìa muối, một ít ớt băm.
Trộn đều các nguyện liệu gồm sứa, gà tẩm ngũ vị xé phay, nước sốt, rau  thơm thái nhỏ. Sau cùng cho một ít lạc cán nát bằng vỏ chai dầu hào.  (Đấy là cách thầy  làm trên lớp, thầy cũng không bảo phải học theo.)

Tóm lại là trộn đều là thành món nộm sứa. Sau đó trang trí hình trái tim bằng dưa chuột thái lát siêu nhỏ. Xếp sao cho nó khum khum thành trái tim là được. Không thì xếp thành hình tròn hoặc bầu dục cũng không sao. Trang trí thêm cái hoa cà chua đỏ chót đặt trên một nhúm  bèo nhèo xà lách xanh mơn mởn.  Thế là xong món thứ hai.
Món thứ ba là cái món tôi  hay gọi khi ăn ở quán I love Friday gần công ty.  Chỉ một tô thịt rang cháy cạnh và một bát canh nhỏ mà 50k. Nhưng những lần vào đấy đều là những bữa ăn rất hạnh phúc vì tôi chỉ vào đấy với những người bạn rất thân của mình thôi. Lâu lắm rồi cũng chẳng vào đấy nữa.
Trở lại với cách làm nhé. Rang thịt ba chỉ cháy cạnh vừa phải, chắt bớt dầu ăn, rồi nêm gia vị. Lúc chín thì cho hành thái khoảng 2 cm vào. Chấm hết.
Đó là xong buổi học nấu ăn.
Buổi trưa về làm cuống cuồng một số việc. Nhà lại còn có khách. Tôi lại còn bị giao nhiệm vụ trông cháu cho mọi người ăn cơm vì tôi đã ăn ở lớp nấu ăn rồi.  Tôi cắp nó lên phòng, bật nhạc không lời là nó tự lăn ra ngủ, thế là lại rảnh rang làm việc. Hôm nay mọi người bảo tôi  cũng biết bế trẻ con. Thực ra tôi  cũng không ngại bế những đứa nặng tầm 10 kg, đừng bé hơn hoặc lớn hơn là được.

Buổi chiều đi câu lạc bộ tiếng Anh, chủ đề về đọc sách. Cũng nhiều người lên thuyết trình. Có một ý gì đó tôi  khá ấn tượng và muốn nhớ, mà lại bị quên mất rồi.
Rồi tôi đến buổi mitting nho nhỏ với vài người bạn. Buổi thảo luận cũng cho tôi thêm chút động lực để chiến đấu, nhưng mà cũng phải làm mới biết được.
Sau đó tôi  qua hiệu sách, và mua cuốn “ Tôi  là một con lừa” của Nguyễn pHương Mai.  Cuốn sách là một dạng nhật kí của một chị  đang làm giảng viên một trường đại học ở Châu Âu, đã bỏ nhà cửa, công việc  đi chu du suốt một năm ròng. CHị ấy gọi bản thân  là con lừa vì thân lừa ưa nặng, không muốn sống một cuộc sống bằng phẳng, dễ dàng. Vì thế, chuyến đi của chị không đơn thuần là đi du lịch khám phá thế giới mà là đi trải nghiệm theo một cách bụi bặm và khá tốn sức. Tôi mới đọc được hai câu chuyện về chuyến đi đến Nam Phi và Châu Úc. Mỗi chuyến đi là một lần được mở mắt, để thấy ở rất nhiều nơi trên thế giới, nhiều người vẫn chưa có được quyền công dân tối thiếu. Ở nước ta, người ta đôi khi lo sợ những điều như bị cảnh sát giao thông bắt hay bị cướp giật trên đường,  ở nước họ, nhiều người phải đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết bởi nạn  phân biệt chủng tộc và phân biệt đối xử. “Welcome to the world’s capital of rape”, đấy là câu “chào mừng” khi bạn đến Nam Phi. Còn ở Châu Úc, những người bản địa bị coi thường và chửi rủa như một thứ sinh vật ăn bám, làm tốn thuế quan của những người dân khác.
Thế giới quá rộng lớn, và tôi thì vẫn an toàn ở đây.


Tại lớp học nấu ăn...
Lần đầu tiên nấu ăn xong mà chẳng kịp thử, chẳng kịp chụp ảnh đã phải chạy vội đi làm. Hôm nay lại toàn những món có vẻ cầu kì  nữa chứ, cố nán lại thêm 5, 10 phút mà các món chính vẫn đang phải ninh xình xịch; món điểm tâm ăn lạnh thì  khói bay nghi ngút.

Trong ba món hôm nay, mình thích nhất là chè trân châu khoai môn. Đầu tiên là thái khoai môn hạt lựu, rồi đem luộc đến khi khoai chín nhừ, đổ ra để ráo. Sau đến là luộc trân châu, có hai loại to và nhỏ. Cả hai đều đem bỏ vào nồi nước sôi bắc trên bếp, chờ đến khi trân châu nổi lên, chuyển từ màu trắng sang màu trong veo như bột sắn thì vớt ra. Tiếp đó là luộc lá nếp để lấy nước nấu chè. Vớt lá ra, rồi đổ vào nồi nước một ít bột béo đã pha với nước, cộng thêm một ít nước cốt dừa. Đổ thêm nhiều nhiều đường cho chè đủ độ ngọt. Cho thêm một chút muối để có vị ngọt sâu. Lúc này cho trân châu vào, khuấy đều một lúc rồi tắt bếp. Để chè nguội, thêm đá và thưởng thức.

Món chính không liên quan là vịt om sấu và bún ngan. Mình chỉ nhớ rửa ngan vịt bằng muối và gừng cho sạch. Sau đó nước nấu vịt thì cho gừng và sả, nước ninh ngan thì cho gừng và hành. Còn lại thì nêm nếm gia vị. Măng tươi nấu với vịt phải luộc ít nhất 20 phút, rồi xào với hành phi, rồi tất cả cho vào nồi nước om vịt. Tất cả chỉ có vậy. Mình chẳng để ý phải cho sấu vào lúc nào. Hoặc sấu được cho vào lúc mình đi về rồi cũng nên. Tóm lại là hôm nay mình chưa học hết hai món này. Mình cũng chẳng học thêm được cái tỉa hoa nào. Mấy buổi rồi, mình mới chỉ biết gọt hoa cà chua thôi. 

Hôm nay làm gì cũng tất bất và vội vã. Đi đường lá vàng rơi đẹp thế mà vẫn phải xô lên các em í mà đi, chẳng kịp nghĩ ngợi gì.

Dạo gần đây cảm xúc như bị chai lì. Mấy câu chuyện “tim tan”   không làm mình thấy sốc và hoảng hốt như trước đây nữa, dù nó cũng làm mình thấy buồn. Suy cho cùng cũng chỉ vì tình cảm chưa  đủ nhiều hoặc niềm tin không đủ lớn. Nếu không, người ta sẽ có thể vượt qua tất cả. Đấy là suy nghĩ của mình, người ngoài cuộc thôi. Đến bao giờ mình mới làm người trong cuộc nhỉ? Và lúc đấy thì sẽ thế nào?

Cách đặt tên note khiến mình nhớ đến bộ phim Numbers-Ý nghĩa của bộ phim đó là Numbers always lead to pain. Trong trường hợp của mình thì không có “pain” gì hết, chỉ là muốn giữ lại  những phút giây hạnh phúc của việc “ Ta có thêm một ngày để yêu thương.”  hoặc " Ta có thêm một ngày để  học nấu nướng." =)) Mà mới chỉ là học thôi.  =))

Đây sẽ là note áp chót trong series note nấu ăn này. Kể cả có học thêm khóa nữa thì cũng sẽ không được học trong không khí này, cũng không có  thầy giáo  và bạn bè như thế này nữa. Mọi việc rồi sẽ khác. Mọi người đều sẽ khác. :|

Ngày hôm nay học ba món:  bún chả, nem cuốn thịt nướng và salat cà chua dưa chuột. Thứ mình ấn tượng nhất là cách pha nước chấm. Có đến ba loại nước chấm phải pha: nước chấm bún chả, chấm nem cuốn và nước trộn salat.

Đầu tiên là nước chấm bún chả: tỉ lệ 10 nước: 1 mắm: 1 đường, pha cùng với đu đủ bào lát mỏng, ngâm dấm, đường, tỏi. Đu đủ bào bằng nạo, chứ không dùng dao. Đu đủ xanh bào vỏ, cắt làm 6, bỏ hạt, rồi dùng nạo phi băng băng theo chiều ngang. Thế  là có những lát đu đủ mỏng và đều, chứ không  dày cộm  như đu đủ ở mấy quán bún chả.
Sau đến là nước chấm nem cuốn: pha như pha nước chấm nem rán (chả giò): 2 nước: 1 mắm: 1 đường: 1 dấm, thả tỏi ớt băm nhỏ là tự nổi lên màu rất đẹp.
Sau cùng là nước trộn salat: 1 đường : 1 dấm : 1 ít tỏi băm.
Bún chả có hai loại chả băm và chả miếng. Cách làm chả miếng: thịt ba chỉ thái miếng, ướp với gia vị, sả, hành, đem nướng. Cách làm chả viên: thịt ba chỉ băm nhỏ, trộn với hành khô, tiêu, đường, gia vị, hành lá thái nhỏ (không cho sả như chả miếng), viên thành viên hình tròn nhỏ. Tất cả cho lên vỉ nướng.
Gỏi nem cuốn thì cuốn xà lách, rau thơm, bún, thịt nướng, dưa chuột, cà rốt bào sợ mỏng, khế ngọt. Thịt nướng ướp gần giống với thịt trong bún chả, chỉ có điều thêm một chút ngũ vị hương và dầu hào. Sau đó rán lên và thái miếng nhỏ dày tầm 1.5 mm. Tất cả nguyên liệu kể trên gói trong bánh đa nem, đã cắt hai đầu. Gói xong thì cắt đôi miếng nem. Chỉ với một chiếc kéo mà mọi khiếm khuyết khi gói nem đều được che giấu. Món ăn hiện ra ngon ngẻ và  bắt mắt.
Dưa chuột thái lát tầm 1 cm, để so le với cà chua, rồi đổ nước trộn salat lên là được món salat cà chua dưa chuột. Món này ăn cũng được, nhưng mình thích làm dưa chuột trộn mayonnaise hơn vì nó ngon hơn ấy.
Sau đó là bày ra đĩa, chụp ảnh, ăn no căng bụng rồi về nhà. Về nhà chẳng phải ăn nữa nên viết note luôn cho đỡ quên.

Hà Nội ngày nắng và nóng. Đường bụi và nhiều cảnh sát. Chẳng biết buồn hay vui.


Ngày chín tháng năm

Nắng có nhiều cũng không đủ làm khô một tâm hồn ướt át…

Đi học bù lớp nấu ăn...

Vẫn là lớp học trên tầng tư, nhưng là học với cô giáo khác và các bạn khác. Cô giáo cũng nhiệt tình; các bạn cũng thân thiện và dễ thương.
Hôm nay học 3 món: cơm rang dưa bò, mực xào cần tỏi và canh ngao nấu rau muống.
  1.  Cơm rang dưa bò
Cơm nóng để nguội, trộn dầu điều cho lên màu, cho thêm một ít dầu ăn và một ít gia vị.  Dùng găng tay nilong trộn đều và làm tơi cơm. Khi gần chiên cơm thì cho một quả trứng sống và trộn đều. Cho trứng vào phải chiên ngay, không trứng sẽ hỏng.
Dưa chua thái hạt lựu, thịt bò xay hoặc thái miếng mỏng nhỏ (thái nhỏ bằng ½ thái xào). Cho vào xào qua dưa, rồi xào riêng thịt bò, rồi đổ lẫn hai thứ với nhau.
Cho cơm vào chiên cho săn hạt, rồi đổ dưa và thịt bò vào, chiên nóng vàng, cho thêm một ít nước mắm cho thơm.
Khi chin thì rắc hành phi lên trên.
Các làm hành phi: thái lát mỏng, rồi đổ vào lúc dầu chưa già, lửa liu riu để hành không bị cháy. Hành này chiên tầm 10-15 phút mới được. Hành không cần vàng ươm, chỉ cần vàng giòn.
Trang trí đĩa cơm bằng dưa chuột: thái đôi quả dưa, rồi thái lát chéo. Mỗi lát thái đôi, nhưng không thái đứt, rồi uốn một nhánh vào bên trong nhánh kia, xếp các lát chồng lên nhau tạo thành hình hàng rào uốn lượn.

2. Mực xào cần tỏi
Mực rửa sạch, thái đôi, bóc lớp vỏ màu nâu tím bên ngoài, bỏ ruột bên trong, bỏ mắt ở phần râu mực.
Khía mực hình thoi như khía miếng xoài chín, thái miềng rộng tầm 4 cm.
Cho mực vào trần trong nước sôi, có cho một chút dấm ( bằng 1 nắp chai), cho một ít gừng đập dập. Đun dấm với gừng trong 5 phút, thấy có mùi thơm mới cho mực vào trần. Đến khi mực săn lại hình bông hoa thì vớt ra để ráo.
Ướp mực với dầu hào và tương ớt ( khoảng 1 thìa)
Cho cà rốt vào trần. Xào cà rốt với cần tây, tỏi tây (xào cuộng cần tây trước, rồi đến tỏi tây, rồi đến lá hành tây), hành tây bổ cau, cà rốt bổ cau. Nêm nếm gia vị vừa ăn. Cho mực vào đảo cùng là hoàn thành.
Cho một ít bột năng vào nước sốt cho sánh đẹp.

3. Canh ngao nấu rau muống
Ngao mua về, ngâm tầm 30 phút, cho một quả ớt vào ngâm cùng cho sạch cát. Không ngâm ngao quá lâu, nó sẽ chết. Đem luộc ngao với một chút gừng đập dập đến khi ngao mở miệng. Bỏ phần ruột bên trong ngao.
Rau muống đập dập cuộng, để nguyên lá. Cho vào nước luộc ngao với một chút gừng đập dập. Nêm nếm gia vị và thưởng thức.
(Chẳng biết có quên gì không-Trí nhớ cá vàng này :ss)

Những món ăn này có vẻ đơn giản với nhiều người, nhưng với những người chẳng  mấy khi vào bếp thì việc thái hành bao nhiêu centimet hay dùng dao mỏng hay dao dày để băm chặt cũng là cả một vấn đề. Mình luôn cảm ơn những người đã thật kiên nhẫn chỉ dạy cho mình những điều nhỏ nhặt nhất, cảm ơn các bạn trong lớp đã nhường cho mình làm để mình quen tay hơn. Cuộc sống đôi khi chỉ cần giản đơn như một bữa cơm ba món.

(Thực ra  ba món này cũng không đơn giản lắm với mình. :ss)