Pages

Thursday, May 14, 2015

Đọc “ The pursuit of perfect” (Gần như hoàn hảo) -Tal Ben-Shahar

Khi nghe ai đó nói từ “cầu toàn”, tôi luôn nghĩ nó chẳng phải cho tôi. Dù đôi lúc tôi có tỉ mỉ về điều này, khắt khe về điều kia, tự đặt cho mình những giới hạn này nọ, tôi cũng chỉ đang cố gắng trong khả năng của mình mà thôi.

Tôi chọn “The pursuit of perfect” vì đây không phải là cuốn sách dạy cách để có một cuộc sống hoàn hảo, mà là cuốn sách dạy về cách nhìn cuộc sống để cảm thấy hạnh phúc hơn. Suy  nghĩ tích cực không có nghĩa mình phải phủ nhận những mặt trái còn tồn tại, không phải là cố gắng tô màu hồng lên mọi sự vật và hiện tượng. Chúng ta vẫn phải để những màu đen, màu xám, màu nâu, chỉ là chúng ta sẽ tô xung quanh những gam màu tươi sáng hơn mà thôi.  Việc thừa nhận những cảm xúc không tích cực như lo lắng, sợ hãi hay giận dữ không có gì là sai. Thậm chí, nếu những đứa trẻ bị kìm nén không được bộc lộ cảm xúc khi còn nhỏ, lớn lên, chúng sẽ mất đi sự dạn dĩ hay nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa mình sẽ để những cảm xúc tiêu cực lấn át hoặc bộc lộ chúng một cách thái quá.    

Cuốn sách dạy chúng ta phải biết chấp nhận sự thật. Điều này tưởng chừng như một câu băng rôn cũ kĩ, nhưng ý nghĩa của nó thì chẳng mất đi theo thời gian. Sự thật là sẽ luôn có cái tốt hơn, mới hơn, sẽ luôn có những người giỏi hơn, và sẽ luôn có những điều không thể thay đổi được. Tôi không thể trở thành một người lúc nào cũng cười nói. Tôi cũng không thể trở thành một người dành nhiều thời gian cho việc chạy xe ngoài đường. Tôi thà ngồi đọc một cuốn sách hay viết một trang nhật kí còn hơn là tham gia một cuộc gặp gỡ mình không thích. Trước đây, tôi cảm thấy thật tủi thân khi thấy mình bị tách ra khỏi một đám đông, nhưng giờ tôi thấy việc đó cũng bình thường. Các bạn của tôi sẽ hiểu tôi. Những người không hiểu đủ tôi vẫn sẽ tồn tại trong cuộc sống của tôi.


Saturday, May 9, 2015

Sài Gòn, Miền Tây, Vũng Tàu

Sài Gòn ngày trở lại

Mấy ngày ở Sài Gòn vẫn là quá ngắn ngủi để biết nhiều hơn về thành phố và con người nơi đây. Trải nghiệm của tôi chỉ là những vòng taxi quanh quận 1, là những buổi bình mình thong dong trong công viên, là những lần dạo  bước mỏi chân qua những trung tâm thương mại  đầy màu sắc và mùi vị của sự xa xỉ,  là những chuyến ghé thăm bảo tàng, là mỗi lần bước vô những quán ăn đông đúc, ồn ã và có phần ngốt ngát, là những buổi hẹn hò với người quen và người lạ, là cái lần chạy taxi hơn 100 ngàn chỉ để đứng giữa cầu hóng mát chừng mấy chục phút, là cái cảm giác vừa quen vừa lạ khi nghe chút giọng miền Nam mềm mại, nhẹ nhàng, là thả mình vào nắng gió Sài Gòn, là kéo va li và đi.
Đi để thấy Sài Gòn lúc nào cũng tấp nập và vội vã. Đi để  thấy sự rộng rãi và thoãng đãng trong cả đường đi và cách sống của con người nơi đây. Đi để hiểu hơn về một quá khứ đớn đau và oanh liệt. Đi để thấy những điều mới mẻ và tích cực của cuộc sống này.

Về miền Tây

Tạm biệt Sài Gòn, tôi về với miền Tây sóng nước, gặp những người lái đò da sạm đi vì nắng.  Cuộc sống của họ gắn với những mái chèo khua nước nhọn nhằn trong sự thích thú của những vị khách du lịch lần đầu trải nghiệm. Những người dân ở đây nói tiếng Anh rất tốt. Họ chào mời rất nhiệt tình những đặc phẩm, đặc sản địa phương. Dù có hơi hướng thương mại hóa, những sản phẩm của họ cũng không có gì là quá tệ, và hoàn toàn hợp lý khi được nhân rộng lên. Miền Tây sông nước giản dị và nồng hậu.  Ai cũng là đồng chí, đồng bào.

Vũng Tàu- thành phố hạnh phúc

Chào tạm biệt miền Tây và Sài Gòn, tôi đến với Vũng Tàu, thành phố biển xinh đẹp nằm cách Sài Gòn chừng hai tiếng  đi xe khách. Ở Vũng Tàu, mọi thứ đều vừa vặn và thư thả khiến ta có cảm giác như đang sống những ngày đáng sống nhất của cuộc đời mình.

Sáng sớm ở Vũng Tàu vẫn thấy trăng. Trăng không tròn mà lưỡi liềm nhỏ nhắn như một chiếc cựa gà. Gió mát lạnh trong lành. Mặt trời chưa lên cao,  nhưng cũng ửng hồng một góc trời, tỏa những tia nắng đầu tiên của ngày mới.  Những cụm mây màu khói  nằm rải rác bên phía trời đông, xếp thành những hình thù ngộ nghĩnh. Phía bên này là cụm mây chú thỏ, bên kia là hình chứ hươu sao, tiếp nữa là cụm mây hình ngọn núi.  Mặt trời lên cao dần, để lộ những đám mây trắng ngần như bông trên nền trời xanh nhạt. Nắng hồng hào nhẹ nhàng buông xuống, ấm áp và ngọt ngào. Tất cả làm nên một  vẻ trong trẻo và dễ chịu, khác hẳn với cái không khí bụi bặm ở Sài Gòn hay Hà Nội.  

Ở Vũng Tàu, phải đi bằng xe máy để vút đi cùng cái không khí mát rượi và trong lành, để trải nghiệm những cung đường uốn lượn duyên dáng, để ngắm nhìn những rặng cây anh đào, những cây bông trĩu quả bên vách núi. Lái xe dọc những con phố nhỏ nhắn không đông đúc để cảm nhận một sự êm ả, thư thái đến nhẹ lòng. Gió biển mát rượi, nắng biển vàng ươm, nước biển xanh lấp lánh.

Biển Vũng Tàu xanh tuyệt đẹp một màu ngọc bích. Sóng không lớn mà gợn lăn tăn. Hình ảnh quen thuộc trên biển là những con tàu chở hàng màu nâu đất và những dàn khoan di dộng. Cứ đứng trước biển  dù ở góc nào, bạn cũng có thể chụp được những bức ảnh tuyệt tác.

Buổi tối ở Vũng Tàu, nếu không biết làm gì có thể ra ngồi cafe bên bến cảng, ngồi nói chuyện bên bờ kè, hoặc vác guitar lên sân thượng làm mấy khúc tình ca. Cứ thế...niềm hạnh phúc nhân lên.

Câu chuyện những người bạn

23, 24...Họ đang sống những tháng ngày tuyệt vời nhất của cảm xúc, của tuổi trẻ, của những yêu thương giấu kín trong lòng. Dư vị ấy có thể tôi đã từng trải qua, có thể chưa bao giờ biết đến.
Cố nhắm mắt để những phút giây này không qua đi. Chạm tay để níu giữ những gắn kết sẽ phải trải qua những thử thách của tháng ngày. Cười lên thích thú rồi lại lặng yên. Tim có đầy để chứa hết những cảm xúc của tuổi hai ba, hai bốn.  Cuộc sống mà, thà để cảm xúc tràn còn hơn phải  hối tiếc.

Friday, May 8, 2015

You're such a shy boy, guy!


IF you are not sure whether you are a shy boy, please check if  you have the following signs.
  1. You want to ask her out, but you are tongue-tied, not knowing what to say to her and ending up saying nothing.  
  2. You know that she may like you, but you end up thinking  that she is out of your league.
  3.  You think of her all the time or  many times a day, but you end up not sending her a message, nor giving her a call, nothing.
  4. You feel bad because your girl is always surrounded by many nice-looking guys, but you end up accepting that  you are not much handsome to attract her.
  5.  You give up too easily even when she hasn’t said NO.
  6. You do not take the chance even when she creates it for you. My God, she is a girl, and she makes the first move toward you. So, what are you waiting for?
Well, guys, if you select all of the above options, you are without any doubt a very shy boy, and without boosting your confidence, you only fill your life with regret.
Trust me, it is not difficult to chase after the girl of your dream, but success does not come without effort. You have to do something. Please, do something. Show her you are a hero who can protect her and fight for her. Show her you can be a wonderful dad for her kids. Show her you are a good listener, a great care taker, an ideal partner. Show her that you are crazy about her, and that you can do just anything to make her happy. Show her; don’t say.  Just prove it. Is it hard? If you find it hard already, and you want to give up, so you are done. And I am done.
But if you think she is the girl of your dream and that you cannot let the chance to love her pass  by, do something.  If you want to live the same boring days, please continue that same  boring  way. But if you want a whole new world with HER, you cannot just sit there and do nothing.

That’s all I want to say to YOU BOTH. Don’t waste each other's time. That’s all. I am done. 

Thursday, May 7, 2015

Paradox of choices


Two days ago, I went to an electronics store to buy a music player (MP3). There were only two types of MP3 in the store: a JVJ which cost 500, 000 VND and a Sony which cost three times as much - 1,500,000 VND. As I only brought around 1, 000, 000 VND, I went for a JVJ, which was such an easy choice considering I knew a JVJ was also of good quality.

However, things might not have been that easy had I been offered ten different types ranging from 400, 000 VND to 1, 000, 000 VND. Having more choices means I would have had to stay  a little longer at the store listening to the salesman’s explanation about the special features of each type. Having more choices means I would have had a hard time deciding on which item I should select, and might have ended up  spending  more money unnecessarily. That is to say having many choices is not really a good thing. It can instead be a burden.

You may be attracted by the first item, then find the second one more interesting, the third one even more irresistible although the cost can be almost twice as high. It is okay-you can save up and come back, or borrow some money, so the price should not be a problem. However, the point is you start wondering if the item is worth it, or if your interest in it can last for a long time. What if there is a forth one that is equally good and more affordable, a fifth one that is of higher quality, or a sixth one that looks so unique? Maybe you had better wait for the new arrivals.

It is hard enough to be the sole decision maker, but it is even harder if the decision is not yours only. For example, in a recruiting campaign of a company, the company can choose among the candidates, but the chosen candidates can still reject the offer for different reasons, or the newly employed may leave their jobs after a short time working, which is a waste of resources.

Sometimes a waste of resources is not the biggest matter. Resources can be renewed. Time is not. Belief is not. Trust is not.

Friday, May 1, 2015

Trôi

Tuổi trẻ-thật khó để tưởng tượng tôi sắp đi qua nó trong khi có cảm giác như chưa từng sống trong nó. Có vẻ như tôi có một tuổi thơ khá dài, một tuổi thiếu niên cũng dài không kém, nhưng tuổi trẻ thì mới chân ướt chân ráo bước qua thì gần như đã sắp phải tạm biệt nó rồi. Tuổi trẻ của tôi không có những buổi hội hè miên man, không có những chuyến đi phượt đông tây nam bắc, không có cái cảm giác nín thở khi đắm mình vào đại dương bao la hoặc thót tim khi treo người ở độ cao vài ngàn mét. Đó có vẻ là một tuổi trẻ yếu ớt trước nắng gió cuộc đời, cháy nửa vời cho những đam mê và luôn thấp thỏm lo âu về tương lai bất định. Tôi vốn không định xoàng đến thế. Tôi cũng có cố gắng, giống như cố gắng trả lời những câu hỏi được đặt ra trên lớp, nhưng khốn nỗi hầu hết các câu trả lời của tôi lại sai. Tôi không ngại bị đánh giá, bởi vì đó là điều chẳng bao giờ tránh được. Tôi cũng không ngại sai, bởi ngay cả những lỗi lầm cũng dạy ta được những bài học. Tôi chỉ sợ mình đang nắm tay quá chặt, và điều này chỉ làm những hạt cát thời gian trôi nhanh hơn qua kẽ tay.