When I write, I create a new version of myself that is freer, braver and more critical. Writing allows me to fly into the world of my dreams on the wings of my imagination, challenges my conception and helps me understand better my true self. I treasure every piece of writing that I create. Good or bad, they reflect my true color, my hours well spent, my emotions worth preserving and my hard work.
Sunday, April 30, 2017
Hoang hoải
Dù tôi chẳng phải là một kẻ mạnh mẽ gì, tôi luôn nghĩ thứ quý giá nhất trên đời là sự tự lập. Dù thế nào cũng phải tự mình làm ra, tự mình tranh đấu. Sự dựa dẫm hay ỉ lại chẳng bao giờ mang lại giá trị tốt đẹp, cho dù đó là sự dựa dẫm về tinh thần.
Bởi thế tôi ghét bản thân mình khi cảm thấy cần có một ai đó bên cạnh chỉ để nghe những câu bâng quơ hay kể cho tôi những câu chuyện không đầu không cuối. Tôi đã cố vùi đầu vào công việc hay một sở thích nào đó để lãng quên đi những cảm xúc không tích cực, đặc biệt là cảm xúc dựa dẫm và ỉ lại. Nó khiến tôi trở nên yếu đuối và đáng thương.
Tôi không thích là người gây sự chú ý. Tôi luôn ước mình là kẻ đứng ngoài thế giới. Nhưng rồi tôi cứ bị lôi qua lôi lại, rồi cuốn sâu và quay cuồng vào trong cái vòng quay đó.
Hôm nay đi đường tôi bị một cái ô tô vượt bên phải, rồi cái ô tô đó đang đi thì đột ngột dừng khiến tôi cảm tưởng như sẽ đâm sầm vào nó. Nhưng có vẻ như có một sức mạnh vô hình nào đó đã làm cho cú chạm đó thật êm, và tôi không bị sao hết ngoài một chút hoảng loạn.
Friday, January 27, 2017
Đi dạy là ( part 2)
1. Can you introduce about yourself?
- I am an introverted person.
- So what? I am an introvert, too.
2. (8-3) Cô là người thứ hai em chúc sau mẹ em.
- Ôi, xúc động thế.
- Tại em không biết chúc ai đấy cô ạ.
-...
3. Em để ý cô chưa bao giờ like status của em.
- Ở đâu ra luật đấy?
4.
- Tuần sau thi rồi, mà từ vựng các em vẫn liểng xiểng thế kia. Cô lo quá là lo.
- Lo ít thôi cô ạ. Phụ nữ lo nhiều quá nhanh già lắm.
- Ai bảo thế?
- Chả thế? Mẹ em là một ví dụ. Lo nhiều ảnh hưởng đến thần kinh.
- Con trai sao lại nói mẹ thế? Cô mà là mẹ em thì cô buồn chết mất.
- Vì em thấy thế. Con trai biết rõ tình trạng của mẹ thì sai hở cô?
- Thế em làm gì mà để mẹ lo?
- Chẳng biết nữa. chắc tại mẹ e suy nghĩ nhiều.
- Em ngoan thì sao mẹ phải suy nghĩ.
- Em cũng biết thế. Nhưng tính em toàn làm theo ý mình thôi. Em cũng không biết nói sao để mẹ em yên lòng.
- Em phải thể hiện bằng hành động chứ. :|
7.
HS: Vì sao chị thích gọi là "cô"? Trông trẻ mà.
Mình: Xem video này đi. Sẽ hiểu vì sao.
https://www.youtube.com/watch?v=LK9v1tReAZc
7.
- Em đã định đi ngủ rồi, mà thấy tút (status) của cô nên lại cố đọc nốt.
- =)))
Tuesday, January 24, 2017
2016 in a book review
2016, tôi đã chịu khó đọc nhiều sách tiếng Việt hơn. Càng đọc tiếng Việt, tôi càng thấy thích thứ tiếng này nhiều lắm. Thế mà hồi sinh viên tôi gần như đoạn tuyệt với sách truyện tiếng Việt với mong muốn cải thiện vốn tiếng Anh yếu ớt của mình.
Hiệu sách có lẽ là một
chốn khá bình yên với tôi. Tôi ra đó khi tinh thần uể oải, chẳng làm được việc
gì khác.
Tôi không nhớ thứ tự
những cuốn sách nên sẽ chỉ liệt kê ra theo những gì trí nhớ ngắn hạn của tôi
còn lưu giữ được.
1. Sống mòn: tựa đề cuốn sách lôi cuốn tôi từ cái nhìn đầu
tiên. Tôi không nhớ nhiều về Nam Cao dù đã học vài ba tác phẩm hồi phổ thông.
Tôi lật giở những trang đầu tiên. Nhân vật chính là một anh giáo nghèo,
luôn muốn nhìn cuộc đời tích cực, cơ mà những lúc cơ hàn, tinh thần của anh
cũng xuống dốc không phanh. Câu chuyện không có cái kết sáng sủa nhưng vẫn
khiến cho người đọc nuôi những tia hi vọng về cuộc sống tràn ngập tình thân ái
và những điều tốt đẹp.
2. Xanh: tôi thích Xanh vì lối tư duy văn mình và những
cảm xúc tích cực. Xanh nhắc ta rằng hạnh phúc phải do mình tạo nên, chứ nó
chẳng tự đến. Và tôi cũng trân trọng hơn những thứ không đến dễ dàng.
3. Tố Hữu: Tôi nghĩ chẳng mấy người lại đọc thơ một
lèo như đọc truyện trong vài tối như tôi. Tôi đọc cứ như ăn ngấu nghiến từng
con chữ. Một phần vì tôi đã từng đọc qua nhiều bài của Tố Hữu rồi, một phần vì
tôi thích cái tinh thần sôi nổi của thanh niên thời chiến. Một khi đã được giác
ngộ và tìm ra chân lý cuộc đời, họ sẽ băng băng tiến về phía trước với một tâm
thế đầy hứng khởi và quyết tâm. Tôi ước thế hệ tôi cũng có động lực sống tích
cực như vậy.
4. Miền Xanh thẳm: Đây là cuốn truyện ngắn viết cho thiếu nhi mà
tôi rất thích. Ngôn ngữ trong sáng và giàu chất thơ; những câu chuyện tình
người ấm áp.
5. Hai nụ hôn cho
Maddy: tôi biết mình thật ích
kỉ nhưng tôi cứ muốn tin vào những thứ mãi mãi. Nhưng trên đời có gì là bất
biến. Viết và Đời, đôi khi không phân biệt nổi ở đâu thì sẽ hạnh phúc hơn,
nhưng ở đâu có dấu ấn của mình thì cũng đều đặc biệt. Câu chuyện đến với tôi
như một cơ duyên. Và tôi trân trọng nó.
6. Người lớn không
khóc: Tôi thích tiêu đề, lời
đề tặng. Tôi từng thích tản văn. Giờ thì tôi thích những gì sâu lắng hơn một
chút, nhưng giống như tôi không quên những người đã giúp đỡ tôi, tôi đặt cuốn
sách ở một vị trí trang trọng trong giá sách nhà mình.
7. Thương nhớ mười hai -
Nắng trong vườn: Tôi
thử đọc văn học Việt Nam trước cách mạng. Tôi thích ngôn từ, nhưng tôi không
thích những cảm xúc bi lụy. Tôi cũng sợ mình bị chôn vùi trong nỗi buồn và sự
cô liêu.
8. Phương pháp giáo dục
Montessori - Mẹ Việt dạy con bước cùng toàn cầu - Con nghĩ đi mẹ
không biết: Thực ra đây là những
cuốn sách tôi đọc đợt đầu năm. Hồi đó còn đang học môn Language learning theory
và một loạt các môn giáo học pháp nên tôi đâm thích đọc sách giáo dục. Tôi đặc
biệt quan tâm đến sách dạy trẻ con vì tôi luôn có niềm tin vào giáo dục gia
đình. Tôi luôn nghĩ đứa trẻ thế này hay thế khác phụ thuộc nhiều vào ảnh hưởng
của gia đình. Vậy nên nếu ba mẹ cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, trong
cách đối nhân xử thế, thì đứa trẻ sẽ tiếp thu một cách tự nhiên và xây dựng
được những tính cách tích cực. Tuy nhiên, trẻ con không phải là một cái phễu để
cha mẹ nhồi kiến thức hay đồ ăn. Mọi sự tương tác đều cần sự cẩn trọng, tỉ mỉ,
sự hiểu biết và tình yêu thương.
9. La place (Một chỗ trong đời) cuốn sách chỉ vỏn vẹn 98 trang mà
tôi đọc mất 3, 4 ngày. Truyện không cầu kì, thậm chí là quá đơn giản, thô mọc
nhưng chính sự chân thực rất đời lại mang đến sự đồng cảm. Ở La place có những
va đập giai cấp, có thứ tình cảm gia đình trân quý và những nỗ lực khẳng định
mình.
10. Tôi vẫn chưa đọc một cuốn ngôn tình nào cả, tôi còn chưa đọc truyện nào của
Murakami dù tôi thấy chúng nhiều lần trong hiệu sách. Tôi sợ mình bị rơi vào bi
lụy hay những thứ cổ tích.
Năm nay tôi sẽ cố gắng đọc nhiều sách tiếng Anh hơn. Ở nhà vẫn còn Sense
and sensibility và Hemingway chưa đọc hết một chương. Cơ mà cũng khó đọc thật.
Chắc hôm nào đó tôi sẽ đọc lại Persuassion.
“Unjust
I may have been, weak and resentful I have been, but never inconstant.”
― Jane Austen, Persuasion