Pages

Tuesday, May 2, 2023

Reflection on my voice training course

 

Vậy là chỉ còn 2 buổi học nữa là kết thúc khóa thanh nhạc. Ai thân với mình mà biết mình đi học nhạc thì thấy ngạc nhiên lắm vì mình vốn không có xu hướng hay năng khiếu về nghệ thuật. Nhưng mục đích mình đi học khóa này không hẳn là để hát hay hơn mà để nói to, rõ ràng hơn bởi cả hát và nói đều cần dùng đến giọng và yêu cầu khả năng kiểm soát làn hơi, âm điệu và sắc thái. Đầu tiên khi gõ từ khóa trên Google về voice training thì mình đã tìm thấy địa chỉ học hát này ở khu gần nhà (tên trung tâm là Voice academy), bởi vậy mình đã đăng kí tham gia. Tuy mục đích và cách thức của nói và hát không hoàn toàn giống nhau, nhưng qua khóa học mình cũng có thêm kiến thức lý thuyết về cách nâng cao khả năng phát âm và kh năng nói của mình. Mặc dù mình vẫn chưa tự tin hát và vẫn cảm thấy khá áp lực khi phải nói to trước đám đông, chưa kể kĩ thuật của mình cũng còn nhiều điều phải chỉnh sửa, mình tự nhận thấy giọng nói của mình sau một thời gian có trở lên to, rõ hơn và khi nói dài cảm giác đỡ bị hụt hơi hơn. Bởi vậy bài viết này là tổng hợp một số điều mình đã học được sau khóa học.

-          Kĩ thuật lấy hơi từ bụng: đây là kĩ thuật áp dụng tốt cho cả nói và hát. Việc lấy hơi từ bụng giúp cột hơi khỏe hơn, từ đó có thể nói trôi chảy hơn và nói dài mà không bị mệt. Để tập hơi thì có một số kĩ thuật như: tập hít vào, thở ra trong thời gian 4 giây; hít vào 4 giây, giữ hơi 10 giây, thở ra 4 giây; và quan trọng nhất là bài tập xì qua kẽ răng ( nó giống như bạn đọc âm /s/ trong tiếng Anh kéo dài đến khi hết hơi trong lồng ngực), cố gắng giữ càng lâu càng tốt (15-30 giây) và càng ổn định càng tốt.   

-          Kĩ thuật tập khẩu hình: kĩ thuật mở miệng, lắc hàm, giãn cơ mặt (bằng cách nói từ Nhoai)

-          Các bài tập thanh nhạc: bài tập từng nguyên âm (I, Ê, A, O, U), bài tập đọc nảy từng âm( Mê Ma), bài tập lưỡi (Nô Na), bài tập Legato (Mi Mê Ma Mô Mu), còn có bài tập giả thanh nhưng đến cuối khóa mình vẫn không thể làm được do bình thường mình không quen hò hét hay nói to nên mình đành bó tay với bài tập này.

Có một điều rất thú vị ở các bài tập thanh nhạc đó là bạn sẽ phải tập lặp đi lặp lại hơn 10 lần và đàn sẽ đánh cao dần hoặc thấp dần các nốt. Có lần đang tập thì mình bị quên lời nên dừng lại vài giây, thế là mất nhịp không lên được tiếp. Nếu lúc đó vẫn cố gắng hát tiếp lời sai kia thì sẽ vẫn lên được và có thể làm đúng ở nốt cao hơn. Vậy nên giữ đà rất quan trọng vì chỉ mất đà thì sẽ phải làm lại từ đầu, chứ không tự nhiên lên được quãng cao. Điều này có thể cũng được áp dụng vào các mặt khác của cuộc sống nhỉ? Ví dụ như nếu đang học một kĩ năng nào đó mà dừng lại một thời gian thì kĩ năng đó sẽ xuống dốc, còn kiên trì đi đều đều thì bạn sẽ dần tiến bộ hơn.

Đây không phải là lần đầu tiên mình đi học gì đó liên quan đến âm nhạc (mình từng đi học piano được 3 buổi và guitar được 5 buổi ở những chỗ học khác=)). Những lần trước vì lý do chủ quan và khách quan nên mình đã bỏ dở hơn một nửa khóa học. Nhưng lần này mình đã theo được cả một khóa ^^, cũng là vì mình nhận thức được mối liên hệ giữa khóa học này và kĩ năng nghề nghiệp mình mình cần có. Ngoài ra ở đây trung tâm cũng tạo điều kiện cho mình được học bù những buổi nghỉ nên dù có đôi khi một, hai tuần không đi học thì cuối cùng mình vẫn hoàn thành được cả khóa.

Lớp học thanh nhạc cũng đặc biệt hơn các lớp học trước đây vì sĩ số rất nhỏ. Lớp học thường chỉ có 2-3 học viên, nhưng thầy sẽ dạy riêng cho từng bạn trong một khoảng thời gian nhất định trong khung giờ học. Trong lúc đó các bạn học viên khác sẽ quan sát và tự học (hoặc làm việc riêng). Do nội dung môn học (hoặc do phong cách ở trung tâm) nên ít có thảo luận nhóm trong quá trình học như các môn văn hóa. Vì mình chưa từng tìm hiểu về phong cách sư phạm cho các môn năng khiếu nên mình không biết đó có phải là đặc thù của môn học không.

Qua khóa học thì mình đã hát được khoảng 4 bài dù chưa trọn vẹn. Đây là những bài trước đây mình rất thích mà khi thành bài tập hát thì lại rất áp lực vì lúc nào cũng phải tập trung kĩ thuật nên mình không còn cảm nhận được tình cảm của lời bài hát như trước. Thế mới biết ca sĩ giỏi vì họ vừa thể hiện kĩ thuật tốt vừa thể hiện sắc thái rất chuyên nghiệp. Ngoài 4 bài tập được từ đầu đến cuối thì thỉnh thoảng mình có đề xuất một số bài hát khác, thầy cũng khá thoải mái cho mình thử nhưng mình đã phải xin rút lui sau 1-2 lần tập vì đó là những bài đó thường là quá cao hoặc kĩ thuật đòi hỏi khó so với khả năng của mình.  

Thời gian đầu mình thấy thầy giáo khá nghiêm khắc. Nếu hát sai nhiều lần thì thầy có thể nói lớn khiến mình giật mình và thấy áp lực. Tuy nhiên phần lớn thời gian thầy rất biết động viên dù chỉ là: Tự tin lên, Có khác (ý là có khác so với lúc trước), Làm được!, Khó mới phải tập chứ. Mình nghĩ thầy cô không nên tiếc những lời động viên để giúp học viên tự tin vượt qua vùng an toàn của mình. Không ai dám chắc khi đi qua cánh cửa lớp học kia, những học viên ấy đã trải qua những gì, đã phải quyết tâm ra sao để đi được đến chặng cuối của khóa học. Có những việc với người này thì đơn giản, nhưng với người khác thực sự là một sự tranh đấu để đưa ra được quyết định, để vượt lên được sự tự ti và sự lo lắng ban đầu. Mặc khác thì người ta hay nói “Áp lực tạo nên kim cương”, vậy nên  tạo nên một sức ép vừa phải, vừa tạo thử thách, vừa không để người học nản chí vẫn luôn là bài toán khó.

Mình đi học thanh nhạc ngoài việc luyện thanh thì cũng muốn có thêm một chút kiến thức âm nhạc để sau nghe nhạc đỡ bị “đàn gảy tai trâu”, hoặc khi đọc tài liệu gì đó có liên quan đến âm nhạc thì mình cũng có thêm chút cảm hứng, cơ mà vẫn phải công nhận đây là một thế giới khác, một thứ ngôn ngữ khác. Dù sao mình cũng cảm ơn cơ hội này và quyết định rất đường đột của mình khi đăng kí. Đúng là bạn sẽ tiếc về điều bạn không làm hơn là điều bạn làm.