Pages

Wednesday, September 30, 2015

Cô Tô (30/4-3/5/2015)

Ngày cuối, nhặt nhạnh từng chút dễ thương, rồi cất vào chiếc túi kỉ niệm…





Chuyến đi dài đầu tiên cùng những người bạn mới quen mà cảm giác đã thân từ lâu…





Cô Tô không chỉ có biển mặn mòi mà còn có hương hoa rừng thơm ngọt, không chỉ có núi đá xanh rêu, mà còn có cả cánh đồng lúa xanh non, cảm giác đến với  Cô Tô như là được trở về một miền quê yên ả.




Biển Cô Tô lúc lặng sóng giống như một chiếc giường êm mà ta có thể thả mình bồng bềnh trên làn nước mát dịu;  lúc sóng cả  lại dữ dội như một trò cảm giác mạnh khiến ta choáng váng đến say sẩm cả mặt mày.




Bãi đá ở Cô Tô trông giống như một khay đựng  những chiếc bánh Sừng Bò của Pháp, vừa xốp xáp, mỡ màng nhưng cũng gồ gề và sắc nhọn không kém phần nguy hiểm.









Tôi thích nắm tay một ai đó rồi đi chân trần dạo quanh bờ biển lúc triều lên để cảm nhận làn nước mát trong, thấy bóng mình đổ dài trên nền cát mềm và êm mỗi khi trăng sáng.





Những lúc mọi người quan tâm đến nhau, dù là hỏi han những việc nhỏ nhoi như mất một đôi dép, một bộ áo bơi hay giúp mở hộ cái màn chụp, xách hộ túi đồ, nhường nhau cái nhà tắm duy nhất, đưa rước các bạn nữ đi đến nơi về đến chốn, đều tạo nên một cảm giác thật yên tâm.






Một kì nghỉ dưỡng đúng nghĩa. Chẳng có gì phải lo lắng. Chỉ có những bức ảnh đẹp, những tình bạn thêm bền chặt, những trải nghiệm thú vị và những kỉ niệm khiến ta mỉm cười hoặc cười sảng khoái mỗi khi nhớ lại.


Những ngày tháng đẹp nhất của tuổi trẻ và tình yêu là đây…

Tuesday, September 29, 2015

Sài Gòn, Miền Tây, Vũng Tàu

Sài Gòn ngày trở lại


Mấy ngày ở Sài Gòn vẫn là quá ngắn ngủi để biết nhiều hơn về thành phố và con người nơi đây. Trải nghiệm của tôi chỉ là những vòng taxi quanh quận 1, là những buổi bình mình thong dong trong công viên, là những lần dạo  bước mỏi chân qua những trung tâm thương mại  đầy màu sắc và mùi vị của sự xa xỉ,  là những chuyến ghé thăm bảo tàng, là mỗi lần bước vô những quán ăn đông đúc, ồn ã và có phần ngốt ngát, là những buổi hẹn hò với người quen và người lạ, là cái lần chạy taxi hơn 100 ngàn chỉ để đứng giữa cầu hóng mát chừng mấy chục phút, là cái cảm giác vừa quen vừa lạ khi nghe chút giọng miền Nam mềm mại, nhẹ nhàng, là thả mình vào nắng gió Sài Gòn, là kéo va li và đi.
Đi để thấy Sài Gòn lúc nào cũng tấp nập và vội vã. Đi để  thấy sự rộng rãi và thoãng đãng trong cả đường đi và cách sống của con người nơi đây. Đi để hiểu hơn về một quá khứ đớn đau và oanh liệt. Đi để thấy những điều mới mẻ và tích cực của cuộc sống này.

Về miền Tây

Tạm biệt Sài Gòn, tôi về với miền Tây sóng nước, gặp những người lái đò da sạm đi vì nắng.  Cuộc sống của họ gắn với những mái chèo khua nước nhọn nhằn trong sự thích thú của những vị khách du lịch lần đầu trải nghiệm. Những người dân ở đây nói tiếng Anh rất tốt. Họ chào mời rất nhiệt tình những đặc phẩm, đặc sản địa phương. Dù có hơi hướng thương mại hóa, những sản phẩm của họ cũng không có gì là quá tệ, và hoàn toàn hợp lý khi được nhân rộng lên. Miền Tây sông nước giản dị và nồng hậu.  Ai cũng là đồng chí, đồng bào.

Vũng Tàu- thành phố hạnh phúc

Chào tạm biệt miền Tây và Sài Gòn, tôi đến với Vũng Tàu, thành phố biển xinh đẹp nằm cách Sài Gòn chừng hai tiếng  đi xe khách. Ở Vũng Tàu, mọi thứ đều vừa vặn và thư thả khiến ta có cảm giác như đang sống những ngày đáng sống nhất của cuộc đời mình.

Sáng sớm ở Vũng Tàu vẫn thấy trăng. Trăng không tròn mà lưỡi liềm nhỏ nhắn như một chiếc cựa gà. Gió mát lạnh trong lành. Mặt trời chưa lên cao,  nhưng cũng ửng hồng một góc trời, tỏa những tia nắng đầu tiên của ngày mới.  Những cụm mây màu khói  nằm rải rác bên phía trời đông, xếp thành những hình thù ngộ nghĩnh. Phía bên này là cụm mây chú thỏ, bên kia là hình chứ hươu sao, tiếp nữa là cụm mây hình ngọn núi.  Mặt trời lên cao dần, để lộ những đám mây trắng ngần như bông trên nền trời xanh nhạt. Nắng hồng hào nhẹ nhàng buông xuống, ấm áp và ngọt ngào. Tất cả làm nên một  vẻ trong trẻo và dễ chịu, khác hẳn với cái không khí bụi bặm ở Sài Gòn hay Hà Nội.

Ở Vũng Tàu, phải đi bằng xe máy để vút đi cùng cái không khí mát rượi và trong lành, để trải nghiệm những cung đường uốn lượn duyên dáng, để ngắm nhìn những rặng cây anh đào, những cây bông trĩu quả bên vách núi. Lái xe dọc những con phố nhỏ nhắn không đông đúc để cảm nhận một sự êm ả, thư thái đến nhẹ lòng. Gió biển mát rượi, nắng biển vàng ươm, nước biển xanh lấp lánh.

Biển Vũng Tàu xanh tuyệt đẹp một màu ngọc bích. Sóng không lớn mà gợn lăn tăn. Hình ảnh quen thuộc trên biển là những con tàu chở hàng màu nâu đất và những dàn khoan di dộng. Cứ đứng trước biển  dù ở góc nào, bạn cũng có thể chụp được những bức ảnh tuyệt tác.

Buổi tối ở Vũng Tàu, nếu không biết làm gì có thể ra ngồi cafe bên bến cảng, ngồi nói chuyện bên bờ kè, hoặc vác guitar lên sân thượng làm mấy khúc tình ca. Cứ thế...niềm hạnh phúc nhân lên.

Câu chuyện những người bạn

23, 24...Họ đang sống những tháng ngày tuyệt vời nhất của cảm xúc, của tuổi trẻ, của những yêu thương giấu kín trong lòng. Dư vị ấy có thể tôi đã từng trải qua, có thể chưa bao giờ biết đến.
Cố nhắm mắt để những phút giây này không qua đi. Chạm tay để níu giữ những gắn kết sẽ phải trải qua những thử thách của tháng ngày. Cười lên thích thú rồi lại lặng yên. Tim có đầy để chứa hết những cảm xúc của tuổi hai ba, hai bốn.  Cuộc sống mà, thà để cảm xúc tràn còn hơn phải  hối tiếc.

Tràng An du kí


 Chuyến đi ngắn ngủi chỉ mười giờ đồng hồ cũng đủ đem lại những kỉ niệm đáng nhớ…


6 giờ đúng, chúng tôi yên vị trên con tàu Bắc Nam kéo ngược về thị trấn cách Hà Nội 93 km. Do vị trí ghế ngồi mà việc quan sát cảnh vật bên ngoài cũng không thuận tiện lắm. 7 người chúng tôi được chia vào 4 hàng ghế, vì thế cũng chỉ hai người một nói chuyện với nhau thôi, mà không nói chuyện thì chỉ còn cách ngủ.

Sau ba lần dừng tàu  thì chúng tôi cũng đến được mảnh đất cố đô đã nghe danh từ lâu. Việc làm đầu tiên là đổ bộ xuống một quán phở. Bà chủ quan trông phúc hậu và khéo ăn nói, nhưng phở thì đắt mà cũng chẳng ngon hơn bánh đa nhà làm. Nhưng có cái cho vào bụng là tốt lắm rồi bởi phải đến 8 tiếng đồng hồ sau chúng tôi mới được ăn trưa.

Sau màn ăn sáng muộn, đoàn chúng tôi chào đón thêm hai người bạn nữa. Chúng tôi thuê 4 xe máy, và cả đoàn vi vu qua thị trấn nhỏ nhắn với rất nhiều công an để đến với cung đường xanh mát rượi chỉ có nước và núi.

Sau khi vật vã với màn gửi xe và xếp hàng chờ soát vé mất khoảng hơn 30 phút, chúng tôi cũng ra được đến bến thuyền. Đoàn chúng tôi bị chia xuống hai thuyền. Thuyền của tôi còn bị ghép với ba người khách khác. Nhưng trong cái rủi có cái may, thuyền của tôi là chiếc thuyền duy nhất có đèn pin của người bạn ngồi ghép đoàn nên lúc vào hang động, chúng tôi quan sát được rất rõ những nhũ đá sáng lấp lánh. Hai người bạn đi cùng tôi cũng có nhiều kiến thức về hóa học và sinh học, nên họ cũng chỉ cho tôi vài điều hay ho mà tôi chưa từng biết. Ví dụ như lần đầu tiên tôi nhìn thấy con Le Le  trong bài Bắc Kim Thang-trông nó giống một con vịt con vậy.  Cảm giác như đang trong một buổi học thực tế.


Trong chuyến đi này tôi phát hiện ra mình khá thích sông nước. So với lần đi miền Tây, lần này tôi đã chèo thuyền khá hơn- tôi không còn vung vảy bắn nước tung tóe như trước nữa dù lực chèo của tôi chẳng giúp cho cô lái đò là mấy. Nước ở Tràng An trong xanh và mát rượi, nhìn thấy cả rong rêu, thỉnh thoảng lại có những chú cá vàng ngoi lên ngụp xuống.

Sau một hồi lênh đênh trên sông nước mà chẳng có lấy một cái phao cứu sinh, chúng tôi cũng cập bến an toàn. Rời bến nước Tràng An vào lúc 3 giờ hơn, chúng tôi chỉ còn một tiếng đồng hồ cho việc ăn trưa, trả xe,  và ra bến tàu. Thế nhưng trái với kế hoạch, việc lấy xe mất đến hơn 20 phút, điều đó có nghĩa sẽ chỉ kịp về Hà Nội ăn tối mà thôi. May thay, một bạn trong nhóm chúng tôi đã rất quyết đoán: bỏ vé tàu và chuyển sang về bằng ô tô  để chúng tôi có thể ở lại thêm một lúc nữa. Sau đó mới thấy đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất trong chuyến đi này.

Trên đường đi tìm quán ăn ngon, một xe trong đoàn chúng tôi bỗng dưng hỏng máy. Ai cũng nghĩ bị trục trặc acquy gì đó, mà hình như thế thật. Mấy anh trong đoàn chúng tôi thay nhau dậm đạp mà chẳng thấy có tác dụng gì. Ngay lúc đấy, có một bác thợ sửa xe đi qua. Tia hi vọng lóe lên. Bác ta cũng dậm tới đạp lui rồi bó tay chấm com, lên xe phóng vèo đi, để lại những người trẻ tội nghiệp trên con đường heo hút, cách thị trấn những 6, 7 cây số.  Cũng may, một người trong chúng tôi quyết tâm thử lại lần nữa, và lần này xe nổ máy mới kì diệu chứ. Đúng là trời không phụ lòng người vừa tốt bụng vừa đang đói lòng mà. Quá vui, chúng tôi quyết tâm đi ăn mừng ở hang Múa. Đó là một con đường giống như đường làng, nhưng có những quán ăn đông đúc và không gian miệt vườn lãng mạn, sau đó tôi mới biết là rất ngon nữa. Thực đơn gồm có sung cả chùm, tái chanh mà quên không vắt chanh, món hấp và món nướng hao hao giống nhau, cơm cháy không trà bông và một số thứ phụ ăn được khác . Ngoài việc món ăn ngon thì những người cùng  bàn đều rất tuyệt nên cảm giác ngon hơn hẳn ( dù tôi hầu như toàn nuốt chửng với cái cổ họng như có gai đâm. Nhờ mang một lọ Xiliton mà tôi đổi được mấy viên Strepsil, cũng có chút dìu dịu, dù tác dụng của nó cũng chỉ như ô mai gừng.)

Bụng no căng và mặt hớn hở hài lòng, chúng tôi trở lại thị trấn bé nhỏ nhiều cảnh sát. May thay các chú ấy chỉ đeo biển xanh chứ chẳng làm gì. Chúng tôi trả xe, và thuê một chiếc xe 7 chỗ nho nhỏ cho 8 người. Vì toàn người mi-nhon nên ngồi cũng không chật chội lắm. Xe đi vèo vèo về Hà Nội, đến gần Pháp Vân thì nhích từng tí một do tắc đường. Chú lái xe thì sốt ruột lắm, còn các bạn tôi thì vẫn trò chuyện hào hứng. Mọi người nói chuyện Business mà như kể chuyện cổ tích, khiến tôi ngồi nghe say sưa. Thêm một chút âm nhạc từ cái radio của bác lái xe, cảm giác như đang ngồi café cùng nhau vậy, có điều ở đây chỉ có mấy chai Aquafina mà thôi. Dù thế nào thì cũng rất vui vì có những người bạn đồng hành đáng yêu đến như vậy.

Rồi cũng đến lúc xuống xe và chào tạm biệt. Hơn cả những điều mới mẻ tôi học được về mảnh đất cố đô sơn thủy hữu tình  là sự gắn kết giữa mọi người trong đoàn đi cùng tôi. Có gì đó trong sáng, thân thương trong cái xoa đầu, cái đỡ tay, những câu bông đùa lành ý, những miệng cười thật tươi và sự tương trợ hết mình trong lúc hoạn nạn nữa. Những người bạn của tôi, có người quen đã lâu, có người mới quen vài giờ đồng hồ- ai cũng như những người anh, người chị, người em của tôi. Hi vọng trên những cung đường khác sẽ lại có dấu chân của chúng ta cùng nhau đi qua.

Monday, September 28, 2015

Sapa

“ You live in Hanoi, and you’d never been to Sapa?
“ No.”
“ Had you ever left Hanoi before?
“Yes, of course, haha.”
That is the conversation between me and a Canadian guy on the bus from Sapa to Hanoi. Yes, after many delays, I finally made it to my dream vacation and arrived home safe and sound.
My tight schedule left me little time to prepare for the trip. Luckily, my travel companions were all very helpful and encouraging, and it was them who made my trip a wonderful experience.
My group included six people. They were all my friends, but some of them had never met each other before the trip. Luckily, they made friends so fast and got along so well.
Sapa welcomed our group by a light rain, and it had been raining for the whole day. But that made us enjoy the trip even more. Renting three motorbikes, we went exploring the area.
Our first destination was Ta Phin village, which was home to Red Dao minority groups. When we arrived, a group of women ran out to meet us. They were eager to show us around and eager to persuade us into buying their handicrafts. Although I did not like being forced to buy stuffs, and had no intention to do charity, I bought a scarf and a few handbags. (Later I learnt that I could buy the same stuffs at a much lower price in a big store in the market.) Anyway, except for overcharging tourists, these local people were so good at conversations. I talked to a young woman who looked like a highschooler, but she said she was twenty-one, and she had a one-year-old baby. I asked her if bride kidnapping was still practiced in her community. She said it was a custom of H’mong minority group, not her Dao group. In Dao group, almost all marriages were arranged by parents who place great emphasis on age compatibility. If the couple loved each other, but their ages were not compatible, they were not allowed to get married.
Saying good bye to Taphin, we took the scenic route to O Quy Ho Pass. From a height of nearly 2000 meters, we could enjoy the stunning scenery of Sapa, the town in fog. We made plenty of stops on the way to capture all the beauty and almost forgot the time.
Besides Taphin, we also visited Ham Rong Moutain. It was beautiful, and looked somewhat like Dalat with beautiful flowers and cool atmosphere.
We were lucky to visit Sapa during Mid-Autumn festival and enjoy the Lantern parade. It was a big lantern-making competition among local people which was held to celebrate the Full Moon and promote tourism. There were dozens of huge lanterns with different shapes and colors mounted on wheeled carts and paraded through the main street near the Stone Church. We and other tourists could not help but saying Wow and constantly taking photographs. We could see the pride in everyone’s face.
After the parade, all the oversized lanterns were gathered in a big yard in front of the Church, and this place was soon filled with people who wanted to take photos with the lanterns and who were curious to know which lanterns won. The whole area looked like a small yet crowded stadium.
(Being surrounded by a sea of people, I thought it was so easy to pass by someone without leaving any impression.)
Leaving behind the noisy and cheering atmosphere of the festival, we strolled along the street where we met many children from minority ethnic groups selling handicrafts. Some of them looked poor and miserable; others looked beautiful in their traditional clothes. Whenever a visitor came close to them, they would say in an amusingly melodic voice “ Mua cho cháu một cái gì đi cô ơi. Cô ơi, mua cho cháu một cái gì đi.” ( Please buy something from me, Miss!)
Everything was cute and convenient in Sapa, and I could not expect more.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Đến với Sapa vào một ngày sương gió, tôi không có nhiều kỳ vọng trừ việc muốn đi đâu đó sau chuỗi ngày đằng đẵng chỉ có đi làm và về nhà. Ban đầu tôi chỉ định đi với một cô bạn thân, nhưng sau đó chúng tôi quyết định sẽ rủ thêm một số người để đi thành một nhóm đông. Sau biết bao nỗ lực mời gọi, chúng tôi cũng có một nhóm sáu người. Tất cả đều là bạn của tôi, nhưng họ không biết nhau hoặc rất ít khi gặp nhau. May mắn là mọi người đều dễ hòa đồng và chúng tôi đã có một chuyến đi thật vui.
Tôi thích cái cảm giác chạy xe trên những con đường uốn lượn mà mình không phải là người lái. Tôi cố tình bỏ khẩu trang để cảm nhận luồng hơi sương lạnh buốt táp vào mặt, cảm giác như được massage.
Sapa trong sương chỉ có một màu trắng xám. Còn khi trời nắng, Sapa lung linh đủ sắc màu. Tôi thích ngắm nhìn những bộ váy áo dân tộc. Có lẽ tôi sẽ tiếc chết mất nếu không được chụp một tấm hình trong bộ váy xòe của người H’mong mà tôi đã đọc trong truyện của Tô Hoài. Cuối cùng tôi cũng được toại ước nguyện dù tôi mặc bộ đồ đó giống như một ông Tây mặc áo dài Việt Nam vậy.
Tôi thích nói chuyện với những người dân tộc, thích cái giọng lúc đều đều lúc cao vút như hát của họ. Tôi thích nghe họ kể chuyện dù tôi biết đây cũng chỉ là cách họ bán hàng mà thôi. Những người dân ở đây đều có ý thức họ đang làm du lịch. Họ có vẻ biết chiều du khách dù dịch vụ và giá cả không phải lúc nào cũng ở mức bốn, năm sao.
Ra khu nhà thờ, tôi chỉ gặp toàn các em nhỏ ngồi bán hàng. Có em bé xíu chắc chỉ 1, 2 tuổi. Nhỏ như vậy thì sao mà biết chào hàng. Nhìn thấy các em dễ thương quá mà anh bạn của tôi đã phải mua mấy cái túi dù chẳng biết để làm gì.
Chuyến đi này tôi gặp nhiều người thú vị. Đang chụp hình một cô dân tộc đi hái lá thuốc, tôi bỗng lọt vào ống kính của một anh nhiếp ảnh gia. Lẽ ra tôi không để ý, nhưng vì anh ấy cho tôi xem hình nên tôi đành hỏi: làm thế nào mà xin anh được tấm hình này bây giờ. Thế là anh ấy bảo add facebook để gửi cho. Tự dưng tôi lại có mấy tấm ảnh xịn.
Thế giới rộng lớn và có nhiều người giỏi. Thật may mắn nếu bạn được gặp và nghe họ nói chuyện. Tôi nghĩ mình có một chuyến đi khá may mắn.
Tối qua về mở facebook, tôi thấy hình một anh bạn miền Nam quen đã 7, 8 năm trước cũng đang ở Sapa. Lâu lắm rồi chúng tôi không nói chuyện. Khi ảnh ra Hà Nội thì tôi không gặp. Tôi vào Sài Gòn thì mất số của anh. Đến hôm qua chúng tôi cùng ở Sapa thì cũng không có duyên gặp nhau. Cảm thấy thật thú vị!
Đôi lúc tôi thấy cuộc sống giống như một ly Mojito cay xè xè và chua loét, nhưng nhấm nháp lại cảm nhận một chút vị ngọt. Việc gặp gỡ, chia ly, tan hợp cũng vậy.
Mới ngày hôm trước khi đứng giữa biển người ở khu trung tâm thị trấn, tôi đã tự hỏi: chúng ta cần có duyên đến đâu mới gặp được một người quen ở giữa chốn đông đúc này? Và gặp rồi thì cần những nỗ lực như thế nào để trở nên thân thiết? Kể cả khi thân rồi thì mọi thứ vẫn có thể thật mong manh. Hai người bạn của tôi, tôi hi vọng những gì họ có sẽ không dễ vỡ đến vậy.
Dù thế nào, tôi cũng rất vui vì có những người bạn đồng hành rất nhiệt thành và tâm lý. Có lẽ tôi không thể mong một chuyến đi tốt đẹp hơn. 
Cảm ơn mọi người. Cảm ơn Sapa.

Sunday, September 13, 2015

Viết cho em, 19

                                              
Mới ngày nào mình còn theo mẹ tối tối ra cái phòng khám gần nhà, chẳng biết mẹ bị làm sao, chỉ biết lần nào đi cũng được ăn kem. Rồi trung thu năm ấy, mình phải lên sân thượng ngắm trăng một mình. Ngày hôm sau, mẹ mang về một cái bọc biết ngọ nguậy và oe oe. Giờ thì mình cũng chẳng nhớ bộ dạng lúc đó của nó trông ra sao. Chỉ biết ai cũng khen nó trắng, rồi lại so sánh  ngày xưa mình cũng trắng như thế, mà giờ thì đen nhẻm nhèm nhem. Đấy chỉ là một trong cả trăm cái tủi thân khi có em.  

Nhớ lại hồi đó, mình cũng chưa lớn lắm nên  mọi việc chăm bẵm em đều đến tay mẹ, thành ra mình không nhớ làm thế nào mà  nó lớn bổng như thế này. Chỉ nhớ mình có vài lần làm ngã nó, bố mẹ lại chạy ra xoa xoa, thương thương, và nhìn mình như tội phạm. Rồi nó đi nhà trẻ, mãi mẹ mới đồng ý cho mình đèo nó đi học. 20-11 còn phải mua hoa tặng cô giáo mầm non của nó nữa chứ. Rồi nó vào lớp 1- giai đoạn này mờ nhạt như một cuốn băng tua nhanh vậy, kiểu như tự dung nó biết đọc, viết viết, biết làm toán. Mình chẳng nhớ làm thế nào mà nó qua được năm  năm cấp 1. Rồi nó thi vào lớp 6 trường làng. Vì là trường làng nên cố gắng vào cái lớp chọn ở đấy. Rồi thì nó cũng vào cái  lớp đấy và học qua 4 năm. Thi cấp 3 có lẽ là dấu ấn rõ ràng nhất. Chờ đợi mòn mỏi cũng đến lúc có điểm. Nó gọi điện thoại tra điểm thi, rồi chạy ra ôm chầm mình vì đỗ. Từ bé đến lúc ấy mới được nó ôm cái đầu tiên. Chắc nó vui thật. Ok, học được thì ấm vào thân. Mẹ suốt ngày nói câu đấy rồi còn gì.

Ở nhà, nó như là trợ lý của mẹ. Thỉnh thoảng mẹ sẽ bảo nó lên phòng xem mình làm gì. Ngày xưa mình hay có kiểu tắt bóng đèn típ, chỉ để đèn học và đọc truyện Conan. Thỉnh thoảng mình đọc đến đoạn rùng rợn sẽ quay lại bóng tối mênh mang phía sau xem có con ma nào không. Ấy vậy mà thỉnh thoảng quay lại thấy nó đứng ngay ở bên, chẳng hiểu vào phòng lúc nào mà đi không một tiếng động. Rồi nó lại xuống mách lẻo, và mình lại mất công giải thích. Lại một điều tủi thân nữa khi mình không phải là duy nhất.

Nó là một Thiên Bình. Một lần mình bảo nó: Thiên bình có những đặc điểm sau đây : 1. Không quyết đoán ( nó gật đầu lia lịa) 2. Đào hoa ( nó nhăn nhó bảo “ thôi đừng nói nữa, tui buồn lắm- Ý là chẳng đúng tí gì). Ở nhà mình hay xưng với nó là “bác”với “tôi” để nó có cảm giác dân chủ. Đôi khi nó cũng biến tấu thành “chị” với “tôi”, nghe rõ là xa cách. Lúc nào nó xưng “chị” với “em” hoặc gọi ngọt xớt “chị Hòa yêu” là vế sau chắc chắn là “ mua áo cho em”, “sửa bài cho em, bla bla.” Kể cả thế thì mình cũng không dễ nhượng bộ. Mua áo à, rửa bát cả ngày nhé. Sửa bài à, dọn phòng, lau nhà đi. Mình nghĩ là mình đã dạy cho nó bài học về sự giá trị của đồng tiền, dù có lúc giá trị đó chẳng tương xứng với công sức nó bỏ ra gì cả, ví dụ chỉ phải rửa bát có một bữa mà được cả một khóa học chẳng hạn.

Em mình à, nó chẳng có tài năng gì ngoài việc hỏi đến phim gì trên truyền hình cũng kể vanh vách cốt truyện, mà toàn là phim Tàu khựa chứ. Sau mới biết nó thần tượng mấy anh diễn viên Đài Loan, Trung Quốc mình chẳng bao giờ nghe tên. Đến người dẫn chương trình Trung Quốc nó cũng thần tượng luôn, xem đi xem lại cái video của anh đó. Trước khi thi đại học, ước mơ của nó là đượclàm nghề gì suốt ngày được xem phim. Mình bảo thế chỉ có nghề viết review ( kiểu như "phê bình điện ảnh"). Thế là nó cũng tập viết review cho vài bộ phim Trung Quốc. Giọng văn nó thế nào nhỉ, chẳng có gì  bay bổng nhưng cũng có chút logic.  Nói chung cũng chẳng đủ để nó trở thành người viết review, nhưng mình cũng hi vọng nó chọn ngành báo chí hay truyền thông khi vào đại học. Ấy thế mà lúc sau nó quay ngoắt ra, chẳng biết chọn ngành gì, làm mình phải gợi ý cho nó một cái trường bình thường nhất. Cứ vào đấy đã, rồi từ từ tính sau.


GIờ thì nó bắt đầu tiếp xúc với văn hóa Âu Mĩ nhiều hơn, nghe nhạc UK-US nhiều hơn. Nhờ nó mà mình cũng biết thêm vài thông tin mới. Nhưng dù sao nó cũng vẫn đặc Vịt nam mít, trông vẫn như một học sinh cấp 2, nhưng mình thích nó thế này. Tròn tròn, dễ bảo, tầm hồn tạm chưa vẩn đục.

Dạo này hai chị em đều bận nên chẳng có mấy thời gian nói chuyện. Mình về thì nó đóng cửa phòng kín mít học bài; mình cũng bận nên cũng vào phòng  làm việc luôn. Rồi lúc mình đi ngủ thì nó đi ngủ rồi. Hoặc hôm nào mình ngủ sớm thì nó lại đang nhét cái tai nghe vào tai, làm như đang học hành chăm chú lắm, thành ra mình cũng chẳng buồn gọi. Còn hôm nào mà hai chị em cũng đi ngủ cùng giờ thì thể nào mẹ cũng la vì hai đứa sẽ chí chóe hú hét một lúc khi đứa nọ cố tình gác tay gác chân lên đứa kia.

Nó có cái facebook mà không bao giờ chịu kết bạn với mình.Có gì thì nó gửi inbox like a boss. Thế mà có lúc nó tỉ tê: “chị để public đi cho tôi đọooc”. – “Còn lâu nhé, accept friends đi”, mình trả lời. Hồi nó học cấp3 mình còn phải Like confession trường nó và kết bạn với một thầy giáo trong trường để biết ở tụi nó đang làm những gì, suy nghĩ ra sao. Giờ thì nó phụ trách đăng website cho một nhóm gì đó ở trên trường; website để public nên mình đọc được. Thỉnh thoảng  thấy nó viết mấy đoạn thế này “Một mùa hè nữa của tuổi trẻ đang dần kết thúc, những chiếc lá bắt đầu đổi màu và thu đã chớm sang. Một năm học mới, một hành trình mới lại bắt đầu, và lần này, bạn có muốn thay đổi? Nếu bạn mong muốn học hỏi, khát khao trải nghiệm và khẳng định bản thân thì hãy để GUC trở thành một phần tươi đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của bạn…”
Chẳng hiểu ra trường nó sẽ làm cái gì, chỉ biết động viên nó hãy cố gắng sống từng ngày thật ý nghĩa, thử sức mình ở nhiều lĩnh vực. Nếu may mắn, nó sẽ không mất nhiều thời gian để tìm ra con đường đúng đắn để bước đi. Còn không, hãy tin bất hạnh là một tài sản. Mọi thứ xảy ra đều có câu chuyện và ý nghĩa mà.

Sắp đến sinh nhật rồi. Enjoy your 19 <3

( Mình thích tuổi 19, vẫn là teen, và không nặng nề như tuổi 18, không phải lo thi đại học, không xuất hiện nhiều trong các luật pháp, hiến pháp như một mốc phải thực hiện quyền công dân hay trách nhiệm hình sự. 19 tuổi, không còn bé, nhưng cũng chưa phải lớn, cảm giác tuổi trẻ thật bao la. )


P.S. Có em là thỉnh thoảng nó sẽ gửi cho mấy cái link như này 

Sunday, June 14, 2015

Những sai lầm của cha mẹ trong việc giáo dục con cái




Tôi luôn nghĩ làm cha mẹ là một trong những công việc khó khăn nhất trên thế giới, bởi vậy mà chỉ đến một thời điểm nào đó trong cuộc đời, chúng ta mới tích lũy đủ hoặc ở mức chấp nhận được những điều kiện cần cho công việc này.  Điều kiện cần ở đây là khả năng chăm sóc, dưỡng dục về cả về mặt thể chất lẫn tinh thần cho đứa trẻ . Nói là điều kiện cần bởi rất khó để có điều kiện đủ. Mỗi đứa trẻ sinh ra đều khác nhau, và công thức thành công của cha mẹ này chưa chắc đã áp dụng được với cha mẹ khác, hoặc đã áp dụng thành công với đứa con đầu lòng, chưa chắc đã hiệu quả với đứa con thứ hai.

Giữa cha mẹ và con cái luôn có những khoảng cách nhất định, nhất là khi đứa trẻ ngày một lớn lên và rời xa vòng tay cha mẹ. Những khoảng cách này đôi khi không gây ra vấn đề lớn lắm nếu cha mẹ và con cái cùng nhìn nhận tích cực vấn đề và cố gắng thay đổi hoặc điều chỉnh để hiểu nhau hơn. Nhưng trong một số gia đình, những khoảng cách này ngày một lớn dần, và càng ngày càng mang con đi xa khỏi vòng kiểm soát của cha mẹ. Đây trước hết là vấn đề trong giáo dục gia đình, và công việc này nếu không được thực hiện đúng đắn ngay từ khi con còn nhỏ sẽ ảnh hưởng không tốt đến sự phát triển về đạo đức, tâm lí của đứa trẻ khi lớn lên.

Dưới đây là một số sai lầm trong cách giáo dục con của các bậc làm cha mẹ. 

1.       Không cho con quyền quyết định

Nhiều cha mẹ cho rằng mình sinh ra con nên có quyền quyết định mọi vấn đề của con. Bởi vậy, họ không cho con cái mình được quyền đưa ra quyết định về các vấn đề trong cuộc sống dù đó là những vấn đề nhỏ như “ Con thích mặc bộ quần áo nào đi học hôm nay?”, “ Con sẽ mua gì với số tiền tiêu vặt bố mẹ đưa?” đến những vấn đề lớn hơn như " Con muốn học trường đại học nào?" " Con muốn đi làm hay đi du học?" Việc  không được tự quyết định sẽ dẫn đến tâm lí lo lắng, bất an khi con phải tự quyết định một vấn đề gì đó khi không có cha mẹ ở bên. Dần dần con cũng mất đi sự nhạy cảm trong cảm xúc và tư duy khi đối mặt với các vấn đề. Tâm lí “ Thế nào cũng được” hay “ Bố mẹ chọn cho con” khiến đứa trẻ lớn lên  trở nên mờ nhạt, thiếu cá tính và thiếu luôn cả sự tự tin. 
  
Giải pháp: Hãy cho con được tham gia vào quá trình quyết định.  Hãy phân tích từng lựa chọn và tập cho con có lựa chọn đúng đắn trong từng hoàn cảnh. Ví dụ khi đứa trẻ băn khoăn sẽ dành ngày nghỉ của mình vào việc ở nhà làm bài tập về nhà hay về quê chơi, hãy giúp con tìm ra những ưu điểm và  nhược điểm của từng lựa chọn cũng như cách khắc phục những nhược điểm đó. Ví dụ nếu con muốn về quê, con phải hoàn thành bài về nhà trước cuối tuần, điều đó có nghĩa con phải làm việc năng suất hơn và tập trung hơn. Hãy ngồi với con và cùng vạch ra kế hoạch, điều này sẽ giúp con có phương pháp tư duy logic và làm việc khoa học.

2.       Quát mắng, đánh đập con
Nhiều bậc cha mẹ quan niệm “Yêu cho roi cho vọt.” Điều này đúng trong trường hợp trẻ cần được uốn nắn kịp thời hành vi thiếu đạo đức,  hay thiếu lễ phép. Tuy nhiên, cần phải tìm ra nguyên nhân sâu xa trong những hoàn cảnh này. Khi đứa trẻ mắc lỗi, liệu đó là lỗi lần đầu hay lỗi lặp lại? Vì sao trẻ lại mắc lại những lỗi này? Vì chưa được nhắc nhở? Vì được nhắc nhở khi trẻ chưa chú tâm?  Vì trẻ không thấy đây là các lỗi? Vì trẻ bắt trước người lớn ?  Ví dụ khi một đứa trẻ xưng hô chưa đúng với người lớn tuổi hơn mình, thay vì quát mắng, khiến đứa trẻ hoảng hốt mà không nhìn ra được vấn đề sai ở đâu, hãy bình tĩnh dạy con và tập cho con thói quen xưng hô lễ phép.

Cha mẹ đi làm luôn gặp phải những stress trong công việc, điều này dẫn  đến việc khi về nhà, nhiều người không giữ được bình tĩnh với con cái trong những sự việc nhỏ nhất.Ví dụ về nhà thấy nhà chưa quét, cơm chưa nấu hay quần áo chưa giặt là có thể nổi trận lôi đình. Những nóng giận như vậy chỉ gây ức chế cho con trẻ, khiến chúng không thoải mái khi thực hiện những công việc này và khiến cho khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ngày một lớn dần. Thật không khó để thấy những gia đình mà cha mẹ và con cái chẳng nói nổi với nhau một câu trong cả bữa ăn, thế rồi ăn xong thì ai về phòng người nấy. Nếu tình trạng này tiếp diễn thì gia đình, thay vì là chỗ dựa tinh thần cho mỗi thành viên, trở thành một mỗi căng thẳng không đáng có.

Giải pháp: Hãy cố gắng bình tĩnh trong mọi tình huống. Đứa trẻ chưa có nhiều cơ hội để hiểu về thế giới và biết điều gì là đúng hay sai. Hãy cho chúng cơ hội được học hỏi và sửa chữa những điều chưa hoàn thiện. Hãy bao dung với lỗi lầm của con. Hãy khen khi con làm tốt, nhận xét những điều con làm chưa tốt, hãy đưa ra hình phạt nếu cần thiết, nhưng cố gắng không dùng roi, vọt, không xúc phạm con. Những lời mắng nhiếc có thể vô tình in hằn rất sâu trong tâm trí con, khiến con cảm thấy tủi thân khi nhớ lại. Nó cũng có thể trở thành một phần trong vốn từ vựng của con, khiến con có thể bật ra những lời lẽ “sát thương” đó cho những người khác. Điều này, nếu diễn ra, sẽ giống như một cái vòng lẩn quẩn, và cha mẹ chính là nguồn gốc của sự phức tạp này.

3.       Không tôn trọng những sở thích, mong ước của con

Mỗi đứa trẻ sinh ra đều có những tiềm năng và những sở thích nhất định. Có em thích hội họa, có em thích vi tính, công nghệ. Có em chỉ thích loay xoay cả ngày với những cuốn truyện tranh. Thường thì bố mẹ sẽ để cho con được theo đuổi những sở thích, mong ước của mình nếu đứa trẻ làm được những điều bố mẹ yêu cầu như đạt điểm cao trên lớp hay đạt được thành tích cao trong một cuộc thi năng khiếu. Chỉ khi trẻ được lọt vao một cuộc thi năng khiếu hay được thầy cô khen về khả năng trên lớp, cha mẹ mới chấp nhận là con có tài năng và con cần môi trường để phát huy. Nói như vậy để thấy nếu trẻ không bộc lộ rõ ràng những tiềm năng của mình, mà chỉ đơn giản làm theo sở thích, những sở thích này rất có thể sẽ bị phủ nhận bởi cha mẹ bởi họ cho rằng đây là những thú vui ít lợi lộc.  
Khi một đứa trẻ lăm lăm trên tay cuốn truyện tranh, thay vì hỏi con học được gì trong những cuốn sách đó hoặc cùng tìm hiểu về cuốn truyện để thấy có điều gì thu hút con, nhiều cha mẹ nhanh chóng coi đó là lý do khiến trẻ xao nhãng việc làm bài tập trên lớp hay không chịu giúp việc nhà, từ đó dẫn đến những cư xử nóng nảy, gây mất hòa khí trong gia đình.

Giải pháp: Hãy trò chuyện để hiểu về con và thế giới của con, từ đó giúp cho con có những định hướng tích cực trong cuộc sống. Ví dụ hãy tìm hiểu vì sao đứa trẻ lại thích đọc truyện tranh đến thế. Nhiều đứa trẻ đọc truyện vì nó tìm được những bài học quý giá trong đó. Nhiều đứa khác đọc vì nó chỉ đơn giản muốn giải trí, giết thời gian bởi cuộc sống xung quanh nó chẳng có gì thu hút hơn. Nhiều đứa khác đọc vì nó thích vẽ lại những nhân vật trong truyện. Còn có cả những em đọc truyện vì chúng chẳng có ai để nói chuyện, và đọc truyện là cách duy nhất chúng giao tiếp với thế giới. Nếu cha mẹ có thể nói chuyện để hiểu con (điều này nên được thực hiện khi còn nhỏ) thì những khoảng cách thế hệ sẽ không ngày một lớn dần.

4.       Không để ý đến cách cư xử của mình khi có mặt con

Nếu cha mẹ cãi cọ trước mặt con, hay nếu cha mẹ vô tình nói xấu người khác trước mặt con trẻ, đứa trẻ sẽ dễ dàng bị ảnh hưởng tiêu cực. Tất nhiên, cha mẹ có quyền nói lên những bức xúc của mình về cuộc sống, nhưng những bức xúc này cần được hạn chế khi có mặt con trẻ, hoặc cách thể hiện không nên quá nóng giận, “độc miệng,” khiến con cũng có những thái độ tiêu cực không đáng có về một ai đó hay sự việc gì đó.

Giải pháp: Cha mẹ cần nhận thức được sự có mặt của con để có những ứng xử phù hợp. Không nên gieo rắc vào tâm hồn con những ý nghĩ tiêu cực, đừng bắt con phải đối mặt quá sớm những mặt trái của cuộc sống bởi như vậy là không công bằng cho tuổi thơ của con.

5.       Không nhất quán trong cách giáo dục con
Khi cha mẹ vui thì những lỗi lầm của con dù hơi nghiêm trọng một tí cũng có thể dễ dàng được bỏ qua, còn khi cha mẹ đang có chuyện bực mình thì những thiếu xót nho nhỏ của con cũng có thể là giọt nước làm tràn li. Điều này vô tình lại gây hoang mang cho đứa trẻ bởi nó không biết mức độ nghiêm trọng của những sai sót của nó là đến đâu. Tại sao đôi khi nó chỉ bị nhắc nhở nhẹ nhàng, còn đôi khi lại bị phê bình nghiêm trọng đến thế?  Cùng là việc chưa dọn phòng, mà đôi khi mẹ chỉ nhắc một hai câu, đôi khi lại nói dai dẳng bực mình đến mức muốn bỏ nhà ra đi.

Giải pháp:  Nhất quán là chìa khóa thành công cho rất nhiều việc, trong đó có việc làm cha mẹ. Để làm tốt điều này thì cha mẹ cần bình tĩnh khi nói chuyện với con để nhận thức đúng đắn vấn đề mà con gặp phải. Không nên qua quýt để rồi con cái cũng không cảm nhận được chúng cần phải làm gì và làm như thế nào mới đạt yêu cầu. Ví dụ bất cứ khi nào con đạt điểm thấp, hãy ngồi lại và hỏi con xem vì sao con lại đạt điểm như vậy và cùng con tìm ra giải pháp khắc phục. Không nên lúc thì cho qua, lúc lại đe nẹt roi vọt khi con hoảng sợ, và vấn đề cũng không được giải quyết.

6.       Không biết lắng nghe
Khi trẻ mới tập nói, thì con nói gì bố mẹ cũng cố nghe, nhưng khi các bé đã biết nói quá nhiều, đặc biệt là khi con đến tuổi thiếu niên, vị thành niên thì mực độ tập trung  lắng nghe có phần giảm đi. Thậm chí, ở nhiều gia đình, cha mẹ không coi ý kiến của con là quan trọng. Hay khi con kể chuyện bạn bè, chuyện ở lớp, cha mẹ chỉ coi đó là những chuyện giải trí mà không chú ý xem con đang muốn nói điều gì qua những câu chuyện ấy. Việc con kể nhiều về một bạn trong lớp có phải là con đang ganh đua với bạn ấy hay con đang có tình cảm gì đặc biệt với bạn ấy không. Nếu cha mẹ biết lắng nghe, thì con sẽ nói ra những tâm tư nguyện vọng của mình bởi khi đó nó cảm thấy được an toàn và tôn trọng.

Giải pháp: Hãy dành thời gian cho con. Hãy lắng nghe chăm chú khi con kể chuyện. Điều này sẽ khiến cho đứa trẻ cảm thấy được quan tâm, và nó sẽ biết cách thể hiện mình tốt hơn. Việc lắng nghe cũng giúp cha mẹ nhận biết kịp thời các vấn đề con gặp phải để giúp con vượt qua những trở ngại đó.

7.       Không dạy con
      Nhiều cha mẹ cho rằng con cái sẽ tự biết điều này, điều kia khi chúng lớn lên hoặc giao tiếp ngoài xã hội, bởi vậy mà họ coi nhẹ viêc tự mình dạy cho con. Điều đáng nói là khi con họ làm sai do không được chỉ dẫn, họ sẽ quy hết trách nhiệm về con như con không thông minh, hay không chú ý quan sát hay “Điều đơn giản thế này cũng bắt bố mẹ dạy”. 
      Ví dụ nhiều cha mẹ không dạy cho con về giáo dục giới tính mà mặc định con sẽ tự biết khi chúng lớn lên. Điều này hết sức nguy hiểm vì khi con không được tiếp xúc với nguồn thông tin chính thống, sẽ rất dễ có những hiểu biết sai lệch, gây ra những hậu quả khôn lường.

      Giải pháp: Hãy kiên nhẫn dạy cho con từ những thứ nhỏ nhất. Nếu con đã biết hoặc có thể nắm bắt ngay thì tốt. Còn không, hãy luôn mặc định đó là trách nhiệm của cha mẹ trong việc giúp con có những hiểu biết nhất định về cuộc sống từ những việc nhỏ nhất như cầm dao thái rau như thế nào, hay gấp quần áo ra sao. Hãy cho con cơ hội được thực hành và tiến bộ.

8.       Bỏ qua vai trò của con
    “ Đó là việc người lớn” hay “Đó không phải là việc của con” là những câu nói rất dễ gây tổn    thương đến con trẻ. Chúng sẽ nghĩ rằng chúng không hề có một vai trò gì trong cuộc sống của cha mẹ và cảm thấy mình mình vô dụng.

      Giải pháp: Hãy nói chuyện cho con hiểu đó là một vấn đề phức tạp, và con chưa thể giúp đỡ trong quá trình giải quyết vấn đề này. Đừng phủ đầu bằng những câu nói gây tổn thương.

9.       Không dạy cho con về cách giữ tiền và tiêu tiền

       Nhiều cha mẹ cho rằng con còn nhỏ, chưa biết tiêu tiền, hay cầm nhiều tiền sẽ để rơi. Tuy nhiên, tâm lí này vô hình chung lại khiến con trở nên rụt rè, thiếu tự tin trong việc quản lý tiền bạc. Ở nhiều gia đình, ngay cả khi  đứa trẻ lớn lên, tự làm ra tiền, bố mẹ cũng không để con được tự do tài chính (không cho con được giữ số tiền mình kiếm được) vì nghĩ “Có nhiều, tiêu nhiều” khiến đứa trẻ lóng ngóng khi cầm chính những đồng tiền mình làm ra. 

      Giải pháp: Hãy dạy cho con về giá trị của đồng tiền. Hãy chỉ cho con đó là công sức  lao động để con biết cách tiêu tiền hợp lý. Khi con còn nhỏ, vào những dịp thích hợp, hãy cho con một ít tiền tiêu vặt và quan sát con tiêu những đồng tiền đó như thế nào. Khi con lớn hơn một chút, hãy cho con cùng đi ngân hàng để biết các dịch vụ, thủ tục tiết kiệm, thanh toán.  Hãy dạy con biết cách quản lý tiền bạc của mình qua việc nuôi heo đất, mở sổ tiết kiệm, mở thẻ ngân hàng. Làm như vậy con sẽ dạn dĩ với đồng tiền và có thể tự có những quyết định tài chính quan trọng trong cuộc sống.

10. Nghĩ rằng con sẽ không bao giờ thay đổi

Nhiều cha mẹ lúc nào cũng nuôi ý nghĩ " Con mãi tuổi lên ba." và đối xử với con mình, dù đã hai mươi, ba mươi cũng theo cái cách trẻ con đó. Phải nhớ rằng theo thời gian, cón sẽ lớn lên, sẽ thay đổi. Có những thay đổi phù hợp và tích cực; có những thay đổi chưa hẳn đã phù hợp bởi khi đó đứa trẻ đang loay hoay tìm ra hương đi thích hợp nhất cho bản thân mình. Nhưng dù thế nào, cha mẹ cũng nên nhìn nhận tích cực những thay đổi này, không nên giữ khăng khăng ý kiến " Trước nó có thế đâu." Con người nếu không thay đổi sẽ không phát triển. Con trẻ không thay đổi sẽ không có những trải nghiệm thiết thực để sống mạnh mẽ và ý chí hơn.

Giải pháp: Hãy cho con sự tự do, tự do phát triển bản thân, tự do khám phá, tự do trưởng thành.  Dù đôi khi chúng tò mò về con đường ngược lại,  nhưng với nền tảng giáo dục vốn có, chúng đủ tỉnh táo để quay lại và trân trọng cuộc sống hiện tại nhiều hơn.

11. Muốn con mình sống một cuộc sống bao bọc, ổn định, khuôn mẫu 

Con cái không phải là một khối bột để cha mẹ nhét vào khuôn và tạo hình theo ý thích. Con cái cần ánh mặt trời, kiến thức, trải nghiệm và lòng gan dạ để lớn lên. Tất cả những điều đó không thể có được nếu chỉ quanh quẩn từ nhà đến trường hay đến cơ quan. Đừng nhồi cho con những ý nghĩ: vì con học ngành này nên con chỉ có thể làm việc này. Không. Thế giới này rộng lớn lắm, hãy cho con cơ hội được khám phá và tìm ra con đường đi của bản thân. Đừng giới hạn chúng ở bất kì một ngành nghề hay lĩnh vực nào.

Giải pháp: Hãy lắng nghe xem con muốn gì vi suy cho cùng cha mẹ không thể lo cho con cái cả đời. Hãy để con tự tìm ra điều chúng muốn làm, như vậy chúng sẽ không cảm thấy bị ép buộc; Khi ấy, chúng sẽ cảm thấy tôn trọng ba mẹ nhiều hơn và cảm thấy hạnh phúc hơn với cuộc sống của bản thân mình.

HH







Friday, June 12, 2015

Thao thức




Ai cũng có lúc phải đứng giữa những ngã ba
Cũng có lúc thấy cuộc đời xa lạ
Cũng có lúc thấy tim mình băng giá
Thấy bàn tay buông nới những thiết tha.

Ai cũng có lúc bị say những cơn mưa ngang qua
Cũng có lúc ước cầu vồng còn mãi
Nhưng hết mưa là nắng chợt hửng lại
Tâm hồn ướt át thế rồi cũng bị hong khô.

Ai cũng có những đêm khó ngủ
Phải để thơ ru vào giấc say nồng
Mắt nhắm mà sao lòng thao thức
Háo hức gì cho ngày mới sắp sang?
 

Wednesday, June 3, 2015

Right time, wrong person/ Wrong time,.... ?

Gone are the days when thinking of someone sent  chills up my back, when meeting someone gave me butterfies. My heart has become hardened;  my emotion has run dry; my soul has been so used to the state of solitude. Though I try to surround myself with literature and music and romantic things, I fail to  return to the age of innocence seeing  the world through rose-tinted glasses like a twenty-year-old girl.  After all, there is no prince charming for a no-princess,  no hero for a no-beautiful.  I try to be positive in many ways. I erase all the negative thought. I delete dead-end statuses. I read stories, watch movies, meet people, do free writing just to keep myself busy,  and  allow myself no time to lament. ( Words betray me, I know.) Life keeps going on. Some people have come and gone, but they are no understanders. They keep treating me like a grown-up when I just want to be a little child, or they keep treating me like a little child when I am already a grown-up. They keep talking and waiting and  hoping and hurting. That’s funny because they don’t know me at all. So I stop them from being trapped in an illusion. An injection may hurt, but it takes effect later on. They will be fine, and I will be fine, too. 

For real




















Dear ...

It must feel good to be able to spare a moment for yourself. Communicating is never boring, be it orally or not. Things that can’t be spoken out can be written down; things that can’t be written down can be hinted at least to those who know you well enough. And when there is no such people, you still have your real self  as the best companion.


You know what, you don’t have to try to be agreeable to those who never think highly of you. They aren’t worth your time and your effort. And while you are bothering with such insignificant thought, do you think of those who are trying to be agreeable to you? Isn’t it unfair that those who care for you the most receive the least of your attention? You are taking them for granted as if they were the supporting roles  in your reality show. No, your life is not a show. People are for real. Pain is real, so is love. Those who care for you will not  choose to turn their back on you. Those who don’t will  just be blind and deaf to your existence. Life is short. We don’t have time for everyone and everything. 



To be a parent is to sacrifice.


I was born when electricity was still a luxury, two-story houses were rare, and computers were unthinkable.  My dad was away on business when I was only 2 months old, and mom took care of everything back home. Things were not easy for a first-time mom to raise a kid without her husband being nearby. Mom could not breastfeed me, so she had to feed me with “ porridge water” and formula milk, which kept her even busier especially during the night. My friend told me that since her daughter was born, she has never had a good night sleep. I suppose that was also true for my mom. It is said that to be  born a girl is already a suffering. I try to look on the bright side, but I know it can never be easy to be a mother.

Last week, I visited one of my college friends who had a six-month-old baby. Though I have some nieces and nephews, I did not stay close to them when they were little, so my knowledge about infants and toddlers was almost zero. It was new to me that an electric breast pump could cost as much as 6 million or 8 million VND, and with that machine, the painful process still took up to 20 minutes per pump, and was supposed to be repeated 3 or 4 times  a day. Unimaginable!

Two days ago, I visited my cousin who had just given birth to a baby. I have always been allergic to hospitals, so going there even for a tooth extraction feels like the end of the world to me. Actually it was what happened when I was a primary school girl. Now that I have grown up so much, going to the hospital should not scare me a great deal. Still, I felt like vomiting when I passed the wards, smelling the medicine and iodoform. When I walked along the corridor, I saw many expectant mothers walking with difficulty, their hands on their belly, their faces full of worries. My cousin and her baby stayed in a big ward with five more families. When I opened the door to that room, it took me a few seconds to locate where they were because of the babies, their families and the visitors. How suffocating!

My cousin’s baby was being taken care of by her grandma while her mom was recovering from a caesarian birth. It would take months for the mother  to completely recuperate from the discomforts of childbearing.  I took a deep breath to swallow that fact.

Childbearing is hard enough, yet it is just the start of everything because raising and educating  a child can even  be a life-long battle.

She's getting married!



Don’t get me wrong. I have no intention of making a newspaper headline, nor do I attempt to boost my post like or increase page view on my facebook. I am just a little  surprised and excited  at the news of my friend’s wedding that will mark the happy ending of her fruitful 7-year relationship. She was my dearest friend during college time, and is still now although we don't meet very often. 

I remember being introduced to her boyfriend ( she told me  “ a  friend who happened to be a boy”) one summer day. I remember the time clearly as he was then wearing a T-shirt and shorts, all in black and gray. I do not remember whether there was any bright color in his casual clothes, but I am not very impressed with those wearing dark colors unless they are super models who are beautiful no matter what they wear. And it was surely not the case then.  He was dark and gray and dusty, while my friend was a lovely pinky girl always  full of life and energy. He didn’t seem to be chatty and didn’t reveal much about himself, while my friend naturally became the  center of attention wherever she went.  Seriously, I  never thought they could be a couple.

One day I saw her shy smile talking about some guy who she did no doubt have affection for. I asked her who that lucky guy was. She said I also knew him. Well, I searched my memory, and found no possible match. Then...my God “ Is that him, the guy we met?” She blushed with a nod. So, it was crystal clear that they were a couple, to my amazement.

She told me a bit about him, which I don’t remember except they were school mates and somehow relations, though not closely related by  blood, which, unfortunately, became their biggest obstacle later on.

I still didn’t think my friend was the  happiest girl on Earth until one day when she took me to a musical event held in her boyfriend’s university. I didn’t know that he would perform then, nor did I know he could sing an English song that well, and  could be that romantic. Imagine the  music was on, and he came to the spotlight, his mouth singing the song, his eyes searching for her.  When he reached the chorus “ Nothing’s gonna change my love for you”, he walked toward the audience where my friend was, presented her a rose and gave her a hug and a kiss. The  last instrumental part of the song was blended with the clap, the cheer and the heart beat.   The couple  blushed with happiness. I was relieved: the first impression was not perfect, but their story was. The guy has proved himself to be an understanding and thoughtful person who is worth being considered her match.

Since then, I have seen countless of their pictures being here and there together, which show nothing but their happy faces. I also see his love poems for her, and her love notes for him. Well, who can  be happier than the couple in love?

Given that, their love is not without down moments when he was so far away and didn’t seem to care enough, when she was so far away, and didn’t seem to take a second to miss him, when work spares no time and energy for affection, when arguments take over endearments, when the adults  challenge their young love. But they are as consistent and full of strong passion as they were on the first days. Seven years is not a long time, yet it is quite enough to prove their  faithful hearts. I don’t know about the guy, but the girl has quite a lot of  admirers and followers whose feelings for her are never returned. That is her, as faithful as her name.

Now everyone knows the rest of the story. A happy wedding is  just a few days ahead. The two are busy preparing for a ceremony that will tie them together emotionally, physically, materially and...you name it, for better or worse, for richer, for poorer, in sickness and in health, so long as they both shall live.

I can’t help being happy for my friends who I so much admire for their courage, their faith and their love. Keep together and lead a happy life forever, my dears.

Keep together and lead a happy life forever.

Who are you working for?

You may hear  the story of three  bricklayers who are asked “ What are you doing?” The first worker says, “It’s hot out here, and I have to lay all these bricks.” He goes on to complain about his day and the work that he has to do. The second worker answers “ I am working to earn $50 a day.”  The third says “I am helping to build the most beautiful museum the world has ever seen, and people will come for miles just to gaze upon its beauty."

Which of those bricklayers would you want to be?

All three bricklayers are doing the  same thing, working on  the same project. Their only difference is their attitude.

The first bricklayer suffers from his own job as he considers it a burden.
The second one does the job in exchange for payment which is his only concern and  motivation.
The third one is actively engaged in his job, and finds job satisfaction that goes beyond the salary that he receives. It is the third person who is the most likely to devote his time and energy to have his  work done in the best way possible despite having to work extra hours on unpaid or  unassigned tasks.It is the third peson who is the most likely to cooperate with and assist other workers in his team to fulfill their tasks as he understands the success of a project depends on every individual’s contribution. The third worker has a vision of what he is doing: not a boring lay-the-brick job but building a beautiful museum; therefore, he appreciates his job and tries his best to do every single task that he is involved. As he persists with his goal: “One day  people will come for miles just to gaze upon the museum’s  beauty,” he will not easily  leave his current job for a higher-paid one. In other word, he is likely  to stay loyal to his job even when he does not like his boss. Like many other employees, this worker may experience down moments at work, but these cannot be his excuses for not having the job done by the deadline or not working properly. To maintain a life long passion for his job, he propably knows how to make work interesting by doing the familiar task in an unfamiliar way. He also sets priority so that he can finish all the  tasks without feeling overloaded.  This worker will keep on learning to improve his skill and knowledge. These qualities not only  earn him his monthly paychecks but also trust and respect from his boss and his workmates.

Now do you know which bricklayer you want to be?

Like · Comment ·  · 30112

She

Being with her, I have even my nonsense understood and respected...

         
         

I read it somewhere that “There are many people who know us, but very few who understand us.” She is one of the “very few” to me.

She is not like anyone that I know. Sometimes she looks as wild as a Gypsy girl with Bohemia earrings and bracelets, sometimes sweet and gentle in a vintage-inspired dress and retro shoes, some other times Hiphop-like with skull bag and sneakers. While she studies Vietnamese history, which may sound traditional, there is no song in the US-UK music chart that she has never heard of. When she is with someone she doesn’t like, instead of making a face or showing a rude attitude, she just keeps silent and acts frustratingly normal. Meanwhile, when  she is with someone she trusts, she would let them know about her true self being emotional and quick to cry. She explained to me it was because of the “tears mole,” a pale brown mole in the beneath of her eyes that her tears are doomed to fall. I have seen her cry at least twice. The first time was when our team was splitted. Another time was when she was tranfered to another department. I know she has cried countless times alone when she struggles with her dead-end job, when her effort is not recognized, when she feels breathless. But most of the time, she smiles. Her tele-sale job requires  her to make more than 60 calls a day, which must be very tiring , yet she could still find something positive about it. She often tells me about  some funny customers who kept her on the phone for 20 minutes  only to complain about their family issues. She doesn’t feel bad about being treated like a “ 1080 call center consultant” as she understands sometimes people just need a listener. And she is a very good one. She is the one I can talk to about everything  from my job, my family to  myself, and  I know she will not judge or reveal my stories to anyone. Being with her, I have even my nonsense understood and respected.

I don’t remember when we first met, but I remember our first  proper talk. It was when I happened to read her poem that she entitled May. There was something melancholy and pure about the poem as well as the author, something I could not explain, but I could quickly get acquainted. It was as pleasing as the clean-smelling fragrance  of lemon, and as strong as the taste of ice coffee with milk, typical of an Old Quarter coffee shop.


Tháng 5
...
Để tớ kể câu nghe câu chuyện tháng 5
Nắng trong lành trên tán bàng cổ thụ
Loa kèn cuối mùa vội vàng nở rộ...
Cánh bướm hè đậm sắc buổi hoàng hôn...
..
Thế nhé...

Tể tớ kể cậu nghe câu chuyện tháng 5
Lá vàng rơi như chẳng buồn chờ đợi
Hoa sấu bay chờ đến mùa quả mới....
Ai nỡ bước vội vàng qua phố nhỏ chiều nay...
...
Cậu nhớ không?... câu chuyện tháng 5
Ngày mới bắt đầu bằng cơn mưa rào hối hả
Bánh xe lăn cùng dòng người vội vã
Những mảnh đời lui lại sống chậm phía sau lưng...
...
Tớ đang nhớ về câu chuyện tháng 5...
Khi tháng tư qua đi cùng một màu ký ức
Bỗng giật mình nhìn ra cuộc đời vô thực...
Biết đâu sẽ chẳng còn câu chuyện của tháng 5....

  
May

Let me tell you the story of May
The umbrella plant lies soaking up the morning  sun
Season-end lilies rush to boom their last yellow flowers
Butterlies’ colors grow deeper at sunset.

Then...
Let me tell you the story of May
Yellow leaves hurriedly fall
Flying dracontomelum flowers long  for the next  season to come.
Why not slowing  down on the street this afternoon?

Don’t you remember, the story of  May?
When the driving rain started the day ?
When many  people and cars hurried  on the crowded street,
Others  chose to take the slow pace.

I am missing the story of May
When April has gone with all that don’t stay
With a sudden recognition of what life is not
Who can tell if May would stay ?

For me, she is not only a friend but also an older sister who just happens to be younger. She never fails to take care of me: If we go out together on a motorbike, she will defintely be the driver. If  we cross the road together, she will let me be on the less-transport side. If I am sad, she comforts me either with some funny pictures  she draws herself, some lovely things she finds in a retro shop, or  a beautiful dish at an Old Quarter store.  It seems like as long as she is here, there is nothing to worry about.

Today is her birthday and our celebration of 1-year friendship. Let’s wish  her all the best for  her 23rd year. Be strong and cool as you are now, sweetie. We love you. :x

Perfect team