"Một thoáng ta rực rõ ở nhân gian"
Tôi đã muốn viết về cuốn sách này từ khi đọc những trang đầu tiên. Một tác phẩm văn xuôi nhưng đọc lên rất thơ. Câu từ nhẹ nhàng dù ý nghĩa của chúng có thể rất chua xót.
Đây là câu chuyện về những sự kết nối. Trước tiên là người
con trai cố gắng kết nối với người mẹ của mình, một người mẹ là dân di cư, sống
lay lắt trong một xã hội xa lạ, một người mẹ không vượt qua được những tổn thương
tâm lý từ chiến tranh, một người mẹ rất tốt và một người mẹ tồi. Người mẹ ấy đã
vô số lần vô thức làm tổn thương con mình. Không trách móc mẹ, câu con trai ấy đã
tìm cách để hiểu mẹ mình hơn, thông cảm hơn cho nỗi đau và những cơn thịnh nộ của
mẹ. Để làm được điều đấy, tấm lòng của cậu ấy phải bao la hơn tấm lòng của một
người con trai trong gia đình. Cậu ấy phải mở rộng tấm lòng với cả thế giới, không chỉ là thế giới của con người và không chỉ là thế giới của những điều đang hiện hữu.
Đây là câu chuyện về sự sống và không sống. Câu chuyện mở đầu
với hình ảnh một đầu thú khô được treo trên tường, rồi đến những con côn trùng có
số phận mỏng manh. Câu chuyện tiếp theo kể về những người di cư như người mẹ,
người bà, những người hàng xóm sốc thuốc và cả công cuộc mưu sinh lam lũ trong một xã hội còn đầy rẫy những bất công và phân biệt chủng tộc. Tất cả những trải nghiệm đó đã làm nên một cậu con trai đặc biệt
nhạy cảm với cuộc sống.
Đây là câu chuyện về ý chí. Không chỉ là ý chí vươn lên mà còn
là ý chí cho phép mình được đối xử như thế nào. Người con trai biết việc bạo hành
của mẹ mình là do hậu quả của chiến tranh và cậu không giận mẹ vì điều đó. Người
con trai trải qua những đau đớn trong mối quan hệ tình cảm nhưng cậu cho phép điều
đó ở người bạn của mình. Bằng không cậu sẽ chọn bước ra khỏi nỗi đau một cách dứt
khoát chứ không để ai ve vuốt sự tổn thương cậu phải chịu đựng.
Câu chuyện giúp tôi suy nghĩ nhiều hơn về mối quan hệ với
gia đình. Hóa ra người nhà, hoặc những người coi nhau như người nhà, có thể chịu
đựng nhau đến mức thế, yêu thương nhau đến vậy.
Tác phẩm có cốt truyện phi tuyến tính như những lời kể tâm tình của con với mẹ. Những suy nghĩ khi thì dẫn lối về quá khứ, khi thì quay ngược lại thực tại, đang ở trong câu chuyện của người này lại liên hệ với câu chuyện
của người khác, đang trong câu chuyện của cá nhân lại móc nối với những phê bình
xã hội. Ấy vậy mà không rối, mà lại nhịp nhàng như hơi thở.
Một cậu con trai tầm tuổi tôi đã trải qua những gì để viết nên một
tác phẩm như thế?