1.
Hôm nay mình cho lớp xem một đoạn phim ngắn tầm 2 phút. Đó là
một bộ phim khá cảm động về một cậu bé luôn cho rằng mình bất hạnh hơn người
khác, để rồi khi nhận ra cuộc sống cậu ấy đang có đã là món quà tuyệt vời nhất của
thượng đế dành cho cậu thì đã quá muộn rồi . Khi bộ phim bắt đầu mình còn nghe những tiếng cười
khúc khích của bọn trẻ trong lớp về bộ dạng lếch thếch của cậu bé trong phim.
Nhưng đến cuối phim cả lớp yên lặng và mình còn nhìn thấy những giọt nước mắt
xúc động ở các em ấy nữa. Những phút giây
như thế khiến mình cảm thấy trân trọng nhiều hơn cơ hội được tiếp xúc với các
em học sinh ở lứa tuổi hồn nhiên trong sáng này.
Buổi tối mình đi dạy thay một
lớp sắp kết thúc khóa. Lớp toàn con trai, nhưng các em rất ngoan, rất có ý thức học, lúc về còn biết nói
cảm ơn nữa.
Chỉ là nói chuyện công
việc thôi mà nhiều khi mình cũng thấy mình sến sẩm quá. Cơ mà thấy đáng yêu nên
ghi lại chút thôi.
2.
Học sinh viết mail xin
nghỉ, có đoạn " I'm sorry because I have to be absent today. I have a trip
to Sapa. I promiss to present you a gift." Hẳn là " promiss".
=))
3.
"When u said to me
u can see me in that letter when u read that, I was very appreciated. Another
thinking crossed my mind that u could be a friend of mine, or a mentor, some
ways. I don’t know why but when I see your face, I could find peace and
sympathy. "
Bài viết trên lớp của em ấy... chưa hoàn hảo
nhưng rất chân thực. Mình đã có thể nhận xét nhiều hơn, nhưng rồi
mình chỉ nói: “Em đang viết về em đúng không? Cô thích đọc các bài thế này
lắm.” Và mình đã nhận được một bức thư tiếp theo, chính là bức thư
có đoạn trích như ở trên, cũng chưa hoàn hảo, nhưng rất đáng yêu. Hi vọng mình
sẽ không làm em ấy thất vọng.
Nhiều khi nhìn ánh mắt
học trò mà không đoán được các em ấy nghĩ gì. Phải lâu lắm mới có một ánh mắt
nhìn mình như thế.
4.
Dạo này mình như người bị say nắng, hơi một chút đã thấy cảm động rồi.
Đến giờ về lúc nào mình cũng là người về muộn nhất vì phải cất loa, tắt máy tính, máy chiếu, tắt đèn, đóng cửa. Đến lúc ra khỏi lớp thì sẽ chẳng còn ai ngoài hành lang. Thế mà hôm qua bước ra thì có bé đứng thập thò. Đang định hỏi "Sao em chưa về"? thì nó giơ cái món quà đi chơi về ra, bảo " Như em đã hứa...", rồi còn đi cùng mình xuống chỗ gửi xe. Bình thường mình sẽ đi thang máy, nhưng vì có em ấy mà hai cô trò lại đi cầu thang bộ để nói chuyện được dài hơn. Bình thường chỉ có bạn bè đồng trang lứa là hay tâm sự chuyện tình cảm với mình, còn lần này lại là học sinh. Mình chỉ biết lắng nghe thôi, chứ chẳng nhẽ lại nói: Em còn trẻ lắm mà. Mấy chuyện thế này sau này sẽ chẳng nhớ gì đâu. Cơ mà, cứ tận hưởng tuổi trẻ thôi em à. Đừng lo lắng gì cả.
5.
Đi dạy vào đúng hôm sinh nhật. Đến lớp nhìn học sinh nói một thôi một hồi, sau định xóa bảng thì thấy trên bảng có dòng chữ :" Happy birthday Miss Hoa".
6.
Đôi lúc mình là cô giáo Nobita. Chẳng hạn như mình xóa bảng xong rồi sẽ để cái miếng lau bảng đâu đó, lúc sau tìm hoài chẳng thấy. Hôm qua là một ví dụ. Các em học sinh thấy cô lóng ngóng nhìn lên nhìn xuống thì vội vã mang một sấp giấy ăn dày cộm lên cho cô. Cảm giác yêu quá là yêu í. Chuyện chẳng có gì to tát nhưng mình tin ý thức được tạo dựng từ những việc nhỏ nhất. Chưa kể lớp này mới học được 2 buổi mà đến lớp hôm nào cũng bật máy tính sẵn lên cho cô, còn bàn bạc được với nhau tặng cô một chậu hoa xinh xắn nhân 20-11 và tặng sớm 5 ngày vì " Bọn em xem lịch cô chỉ dạy trong tuần này có hôm nay thôi." ( có lớp học với nhau 6 tháng còn chẳng nói chuyện với nhau bao giờ) :(). Các em lớp này không kiểu tỏ ra vô cùng hào hứng hớn hở, chuyện vào chuyện ra sau mỗi buổi học như một số em lớp khác, nhưng thể hiện bằng hành động thì ngọt ngào hết biết.
7.
Một em xin nghỉ học và post lên facebook lớp. Hai, ba em khác nhảy vào xin nghỉ cùng. Đang tính xem có nên cho cả lớp nghỉ không thì thấy comment: " Cô dạy một mình em cũng được mà." Vì vậy mà lại không nghỉ nữa.
8.
Cảm xúc là một điều không thể chi phối được. Giống như mình kính trọng tất cả các thầy cô, nhưng vẫn có người ấn tượng hơn cả, yêu quý hơn cả, học sinh của mình cũng vậy.
9.
Giờ này năm ngoái đang học Language learning theories, mỗi giờ học là một giờ được truyền cảm hứng. Còn giờ phải học cách tự tạo ra cảm hứng.
10.
Đi dạy là đến một dịp nào đó sẽ được nhận những lời chúc, trong đó có những lời chúc không phải từ học trò mà là từ người mình rất ngưỡng mộ và quý mến.
"Normally I do hate occasional things but I really want to take the occasion of teachers'day to express my warmest and deepest gratitude for your support and company on this endless academic path. It has been such a great pleasure and privilege to work and discuss all the small things with you. Thank you a lot for everything as they all mean a lot to me, they do light up my days and keep me going with this career choice.
Stay inspiring and committed with the path where we are all destinied to follow."
Thank you for your support and encouragement that come always in time.