Pages

Wednesday, September 30, 2015

Cô Tô (30/4-3/5/2015)

Ngày cuối, nhặt nhạnh từng chút dễ thương, rồi cất vào chiếc túi kỉ niệm…





Chuyến đi dài đầu tiên cùng những người bạn mới quen mà cảm giác đã thân từ lâu…





Cô Tô không chỉ có biển mặn mòi mà còn có hương hoa rừng thơm ngọt, không chỉ có núi đá xanh rêu, mà còn có cả cánh đồng lúa xanh non, cảm giác đến với  Cô Tô như là được trở về một miền quê yên ả.




Biển Cô Tô lúc lặng sóng giống như một chiếc giường êm mà ta có thể thả mình bồng bềnh trên làn nước mát dịu;  lúc sóng cả  lại dữ dội như một trò cảm giác mạnh khiến ta choáng váng đến say sẩm cả mặt mày.




Bãi đá ở Cô Tô trông giống như một khay đựng  những chiếc bánh Sừng Bò của Pháp, vừa xốp xáp, mỡ màng nhưng cũng gồ gề và sắc nhọn không kém phần nguy hiểm.









Tôi thích nắm tay một ai đó rồi đi chân trần dạo quanh bờ biển lúc triều lên để cảm nhận làn nước mát trong, thấy bóng mình đổ dài trên nền cát mềm và êm mỗi khi trăng sáng.





Những lúc mọi người quan tâm đến nhau, dù là hỏi han những việc nhỏ nhoi như mất một đôi dép, một bộ áo bơi hay giúp mở hộ cái màn chụp, xách hộ túi đồ, nhường nhau cái nhà tắm duy nhất, đưa rước các bạn nữ đi đến nơi về đến chốn, đều tạo nên một cảm giác thật yên tâm.






Một kì nghỉ dưỡng đúng nghĩa. Chẳng có gì phải lo lắng. Chỉ có những bức ảnh đẹp, những tình bạn thêm bền chặt, những trải nghiệm thú vị và những kỉ niệm khiến ta mỉm cười hoặc cười sảng khoái mỗi khi nhớ lại.


Những ngày tháng đẹp nhất của tuổi trẻ và tình yêu là đây…

Tuesday, September 29, 2015

Sài Gòn, Miền Tây, Vũng Tàu

Sài Gòn ngày trở lại


Mấy ngày ở Sài Gòn vẫn là quá ngắn ngủi để biết nhiều hơn về thành phố và con người nơi đây. Trải nghiệm của tôi chỉ là những vòng taxi quanh quận 1, là những buổi bình mình thong dong trong công viên, là những lần dạo  bước mỏi chân qua những trung tâm thương mại  đầy màu sắc và mùi vị của sự xa xỉ,  là những chuyến ghé thăm bảo tàng, là mỗi lần bước vô những quán ăn đông đúc, ồn ã và có phần ngốt ngát, là những buổi hẹn hò với người quen và người lạ, là cái lần chạy taxi hơn 100 ngàn chỉ để đứng giữa cầu hóng mát chừng mấy chục phút, là cái cảm giác vừa quen vừa lạ khi nghe chút giọng miền Nam mềm mại, nhẹ nhàng, là thả mình vào nắng gió Sài Gòn, là kéo va li và đi.
Đi để thấy Sài Gòn lúc nào cũng tấp nập và vội vã. Đi để  thấy sự rộng rãi và thoãng đãng trong cả đường đi và cách sống của con người nơi đây. Đi để hiểu hơn về một quá khứ đớn đau và oanh liệt. Đi để thấy những điều mới mẻ và tích cực của cuộc sống này.

Về miền Tây

Tạm biệt Sài Gòn, tôi về với miền Tây sóng nước, gặp những người lái đò da sạm đi vì nắng.  Cuộc sống của họ gắn với những mái chèo khua nước nhọn nhằn trong sự thích thú của những vị khách du lịch lần đầu trải nghiệm. Những người dân ở đây nói tiếng Anh rất tốt. Họ chào mời rất nhiệt tình những đặc phẩm, đặc sản địa phương. Dù có hơi hướng thương mại hóa, những sản phẩm của họ cũng không có gì là quá tệ, và hoàn toàn hợp lý khi được nhân rộng lên. Miền Tây sông nước giản dị và nồng hậu.  Ai cũng là đồng chí, đồng bào.

Vũng Tàu- thành phố hạnh phúc

Chào tạm biệt miền Tây và Sài Gòn, tôi đến với Vũng Tàu, thành phố biển xinh đẹp nằm cách Sài Gòn chừng hai tiếng  đi xe khách. Ở Vũng Tàu, mọi thứ đều vừa vặn và thư thả khiến ta có cảm giác như đang sống những ngày đáng sống nhất của cuộc đời mình.

Sáng sớm ở Vũng Tàu vẫn thấy trăng. Trăng không tròn mà lưỡi liềm nhỏ nhắn như một chiếc cựa gà. Gió mát lạnh trong lành. Mặt trời chưa lên cao,  nhưng cũng ửng hồng một góc trời, tỏa những tia nắng đầu tiên của ngày mới.  Những cụm mây màu khói  nằm rải rác bên phía trời đông, xếp thành những hình thù ngộ nghĩnh. Phía bên này là cụm mây chú thỏ, bên kia là hình chứ hươu sao, tiếp nữa là cụm mây hình ngọn núi.  Mặt trời lên cao dần, để lộ những đám mây trắng ngần như bông trên nền trời xanh nhạt. Nắng hồng hào nhẹ nhàng buông xuống, ấm áp và ngọt ngào. Tất cả làm nên một  vẻ trong trẻo và dễ chịu, khác hẳn với cái không khí bụi bặm ở Sài Gòn hay Hà Nội.

Ở Vũng Tàu, phải đi bằng xe máy để vút đi cùng cái không khí mát rượi và trong lành, để trải nghiệm những cung đường uốn lượn duyên dáng, để ngắm nhìn những rặng cây anh đào, những cây bông trĩu quả bên vách núi. Lái xe dọc những con phố nhỏ nhắn không đông đúc để cảm nhận một sự êm ả, thư thái đến nhẹ lòng. Gió biển mát rượi, nắng biển vàng ươm, nước biển xanh lấp lánh.

Biển Vũng Tàu xanh tuyệt đẹp một màu ngọc bích. Sóng không lớn mà gợn lăn tăn. Hình ảnh quen thuộc trên biển là những con tàu chở hàng màu nâu đất và những dàn khoan di dộng. Cứ đứng trước biển  dù ở góc nào, bạn cũng có thể chụp được những bức ảnh tuyệt tác.

Buổi tối ở Vũng Tàu, nếu không biết làm gì có thể ra ngồi cafe bên bến cảng, ngồi nói chuyện bên bờ kè, hoặc vác guitar lên sân thượng làm mấy khúc tình ca. Cứ thế...niềm hạnh phúc nhân lên.

Câu chuyện những người bạn

23, 24...Họ đang sống những tháng ngày tuyệt vời nhất của cảm xúc, của tuổi trẻ, của những yêu thương giấu kín trong lòng. Dư vị ấy có thể tôi đã từng trải qua, có thể chưa bao giờ biết đến.
Cố nhắm mắt để những phút giây này không qua đi. Chạm tay để níu giữ những gắn kết sẽ phải trải qua những thử thách của tháng ngày. Cười lên thích thú rồi lại lặng yên. Tim có đầy để chứa hết những cảm xúc của tuổi hai ba, hai bốn.  Cuộc sống mà, thà để cảm xúc tràn còn hơn phải  hối tiếc.

Tràng An du kí


 Chuyến đi ngắn ngủi chỉ mười giờ đồng hồ cũng đủ đem lại những kỉ niệm đáng nhớ…


6 giờ đúng, chúng tôi yên vị trên con tàu Bắc Nam kéo ngược về thị trấn cách Hà Nội 93 km. Do vị trí ghế ngồi mà việc quan sát cảnh vật bên ngoài cũng không thuận tiện lắm. 7 người chúng tôi được chia vào 4 hàng ghế, vì thế cũng chỉ hai người một nói chuyện với nhau thôi, mà không nói chuyện thì chỉ còn cách ngủ.

Sau ba lần dừng tàu  thì chúng tôi cũng đến được mảnh đất cố đô đã nghe danh từ lâu. Việc làm đầu tiên là đổ bộ xuống một quán phở. Bà chủ quan trông phúc hậu và khéo ăn nói, nhưng phở thì đắt mà cũng chẳng ngon hơn bánh đa nhà làm. Nhưng có cái cho vào bụng là tốt lắm rồi bởi phải đến 8 tiếng đồng hồ sau chúng tôi mới được ăn trưa.

Sau màn ăn sáng muộn, đoàn chúng tôi chào đón thêm hai người bạn nữa. Chúng tôi thuê 4 xe máy, và cả đoàn vi vu qua thị trấn nhỏ nhắn với rất nhiều công an để đến với cung đường xanh mát rượi chỉ có nước và núi.

Sau khi vật vã với màn gửi xe và xếp hàng chờ soát vé mất khoảng hơn 30 phút, chúng tôi cũng ra được đến bến thuyền. Đoàn chúng tôi bị chia xuống hai thuyền. Thuyền của tôi còn bị ghép với ba người khách khác. Nhưng trong cái rủi có cái may, thuyền của tôi là chiếc thuyền duy nhất có đèn pin của người bạn ngồi ghép đoàn nên lúc vào hang động, chúng tôi quan sát được rất rõ những nhũ đá sáng lấp lánh. Hai người bạn đi cùng tôi cũng có nhiều kiến thức về hóa học và sinh học, nên họ cũng chỉ cho tôi vài điều hay ho mà tôi chưa từng biết. Ví dụ như lần đầu tiên tôi nhìn thấy con Le Le  trong bài Bắc Kim Thang-trông nó giống một con vịt con vậy.  Cảm giác như đang trong một buổi học thực tế.


Trong chuyến đi này tôi phát hiện ra mình khá thích sông nước. So với lần đi miền Tây, lần này tôi đã chèo thuyền khá hơn- tôi không còn vung vảy bắn nước tung tóe như trước nữa dù lực chèo của tôi chẳng giúp cho cô lái đò là mấy. Nước ở Tràng An trong xanh và mát rượi, nhìn thấy cả rong rêu, thỉnh thoảng lại có những chú cá vàng ngoi lên ngụp xuống.

Sau một hồi lênh đênh trên sông nước mà chẳng có lấy một cái phao cứu sinh, chúng tôi cũng cập bến an toàn. Rời bến nước Tràng An vào lúc 3 giờ hơn, chúng tôi chỉ còn một tiếng đồng hồ cho việc ăn trưa, trả xe,  và ra bến tàu. Thế nhưng trái với kế hoạch, việc lấy xe mất đến hơn 20 phút, điều đó có nghĩa sẽ chỉ kịp về Hà Nội ăn tối mà thôi. May thay, một bạn trong nhóm chúng tôi đã rất quyết đoán: bỏ vé tàu và chuyển sang về bằng ô tô  để chúng tôi có thể ở lại thêm một lúc nữa. Sau đó mới thấy đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất trong chuyến đi này.

Trên đường đi tìm quán ăn ngon, một xe trong đoàn chúng tôi bỗng dưng hỏng máy. Ai cũng nghĩ bị trục trặc acquy gì đó, mà hình như thế thật. Mấy anh trong đoàn chúng tôi thay nhau dậm đạp mà chẳng thấy có tác dụng gì. Ngay lúc đấy, có một bác thợ sửa xe đi qua. Tia hi vọng lóe lên. Bác ta cũng dậm tới đạp lui rồi bó tay chấm com, lên xe phóng vèo đi, để lại những người trẻ tội nghiệp trên con đường heo hút, cách thị trấn những 6, 7 cây số.  Cũng may, một người trong chúng tôi quyết tâm thử lại lần nữa, và lần này xe nổ máy mới kì diệu chứ. Đúng là trời không phụ lòng người vừa tốt bụng vừa đang đói lòng mà. Quá vui, chúng tôi quyết tâm đi ăn mừng ở hang Múa. Đó là một con đường giống như đường làng, nhưng có những quán ăn đông đúc và không gian miệt vườn lãng mạn, sau đó tôi mới biết là rất ngon nữa. Thực đơn gồm có sung cả chùm, tái chanh mà quên không vắt chanh, món hấp và món nướng hao hao giống nhau, cơm cháy không trà bông và một số thứ phụ ăn được khác . Ngoài việc món ăn ngon thì những người cùng  bàn đều rất tuyệt nên cảm giác ngon hơn hẳn ( dù tôi hầu như toàn nuốt chửng với cái cổ họng như có gai đâm. Nhờ mang một lọ Xiliton mà tôi đổi được mấy viên Strepsil, cũng có chút dìu dịu, dù tác dụng của nó cũng chỉ như ô mai gừng.)

Bụng no căng và mặt hớn hở hài lòng, chúng tôi trở lại thị trấn bé nhỏ nhiều cảnh sát. May thay các chú ấy chỉ đeo biển xanh chứ chẳng làm gì. Chúng tôi trả xe, và thuê một chiếc xe 7 chỗ nho nhỏ cho 8 người. Vì toàn người mi-nhon nên ngồi cũng không chật chội lắm. Xe đi vèo vèo về Hà Nội, đến gần Pháp Vân thì nhích từng tí một do tắc đường. Chú lái xe thì sốt ruột lắm, còn các bạn tôi thì vẫn trò chuyện hào hứng. Mọi người nói chuyện Business mà như kể chuyện cổ tích, khiến tôi ngồi nghe say sưa. Thêm một chút âm nhạc từ cái radio của bác lái xe, cảm giác như đang ngồi café cùng nhau vậy, có điều ở đây chỉ có mấy chai Aquafina mà thôi. Dù thế nào thì cũng rất vui vì có những người bạn đồng hành đáng yêu đến như vậy.

Rồi cũng đến lúc xuống xe và chào tạm biệt. Hơn cả những điều mới mẻ tôi học được về mảnh đất cố đô sơn thủy hữu tình  là sự gắn kết giữa mọi người trong đoàn đi cùng tôi. Có gì đó trong sáng, thân thương trong cái xoa đầu, cái đỡ tay, những câu bông đùa lành ý, những miệng cười thật tươi và sự tương trợ hết mình trong lúc hoạn nạn nữa. Những người bạn của tôi, có người quen đã lâu, có người mới quen vài giờ đồng hồ- ai cũng như những người anh, người chị, người em của tôi. Hi vọng trên những cung đường khác sẽ lại có dấu chân của chúng ta cùng nhau đi qua.

Monday, September 28, 2015

Sapa

“ You live in Hanoi, and you’d never been to Sapa?
“ No.”
“ Had you ever left Hanoi before?
“Yes, of course, haha.”
That is the conversation between me and a Canadian guy on the bus from Sapa to Hanoi. Yes, after many delays, I finally made it to my dream vacation and arrived home safe and sound.
My tight schedule left me little time to prepare for the trip. Luckily, my travel companions were all very helpful and encouraging, and it was them who made my trip a wonderful experience.
My group included six people. They were all my friends, but some of them had never met each other before the trip. Luckily, they made friends so fast and got along so well.
Sapa welcomed our group by a light rain, and it had been raining for the whole day. But that made us enjoy the trip even more. Renting three motorbikes, we went exploring the area.
Our first destination was Ta Phin village, which was home to Red Dao minority groups. When we arrived, a group of women ran out to meet us. They were eager to show us around and eager to persuade us into buying their handicrafts. Although I did not like being forced to buy stuffs, and had no intention to do charity, I bought a scarf and a few handbags. (Later I learnt that I could buy the same stuffs at a much lower price in a big store in the market.) Anyway, except for overcharging tourists, these local people were so good at conversations. I talked to a young woman who looked like a highschooler, but she said she was twenty-one, and she had a one-year-old baby. I asked her if bride kidnapping was still practiced in her community. She said it was a custom of H’mong minority group, not her Dao group. In Dao group, almost all marriages were arranged by parents who place great emphasis on age compatibility. If the couple loved each other, but their ages were not compatible, they were not allowed to get married.
Saying good bye to Taphin, we took the scenic route to O Quy Ho Pass. From a height of nearly 2000 meters, we could enjoy the stunning scenery of Sapa, the town in fog. We made plenty of stops on the way to capture all the beauty and almost forgot the time.
Besides Taphin, we also visited Ham Rong Moutain. It was beautiful, and looked somewhat like Dalat with beautiful flowers and cool atmosphere.
We were lucky to visit Sapa during Mid-Autumn festival and enjoy the Lantern parade. It was a big lantern-making competition among local people which was held to celebrate the Full Moon and promote tourism. There were dozens of huge lanterns with different shapes and colors mounted on wheeled carts and paraded through the main street near the Stone Church. We and other tourists could not help but saying Wow and constantly taking photographs. We could see the pride in everyone’s face.
After the parade, all the oversized lanterns were gathered in a big yard in front of the Church, and this place was soon filled with people who wanted to take photos with the lanterns and who were curious to know which lanterns won. The whole area looked like a small yet crowded stadium.
(Being surrounded by a sea of people, I thought it was so easy to pass by someone without leaving any impression.)
Leaving behind the noisy and cheering atmosphere of the festival, we strolled along the street where we met many children from minority ethnic groups selling handicrafts. Some of them looked poor and miserable; others looked beautiful in their traditional clothes. Whenever a visitor came close to them, they would say in an amusingly melodic voice “ Mua cho cháu một cái gì đi cô ơi. Cô ơi, mua cho cháu một cái gì đi.” ( Please buy something from me, Miss!)
Everything was cute and convenient in Sapa, and I could not expect more.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Đến với Sapa vào một ngày sương gió, tôi không có nhiều kỳ vọng trừ việc muốn đi đâu đó sau chuỗi ngày đằng đẵng chỉ có đi làm và về nhà. Ban đầu tôi chỉ định đi với một cô bạn thân, nhưng sau đó chúng tôi quyết định sẽ rủ thêm một số người để đi thành một nhóm đông. Sau biết bao nỗ lực mời gọi, chúng tôi cũng có một nhóm sáu người. Tất cả đều là bạn của tôi, nhưng họ không biết nhau hoặc rất ít khi gặp nhau. May mắn là mọi người đều dễ hòa đồng và chúng tôi đã có một chuyến đi thật vui.
Tôi thích cái cảm giác chạy xe trên những con đường uốn lượn mà mình không phải là người lái. Tôi cố tình bỏ khẩu trang để cảm nhận luồng hơi sương lạnh buốt táp vào mặt, cảm giác như được massage.
Sapa trong sương chỉ có một màu trắng xám. Còn khi trời nắng, Sapa lung linh đủ sắc màu. Tôi thích ngắm nhìn những bộ váy áo dân tộc. Có lẽ tôi sẽ tiếc chết mất nếu không được chụp một tấm hình trong bộ váy xòe của người H’mong mà tôi đã đọc trong truyện của Tô Hoài. Cuối cùng tôi cũng được toại ước nguyện dù tôi mặc bộ đồ đó giống như một ông Tây mặc áo dài Việt Nam vậy.
Tôi thích nói chuyện với những người dân tộc, thích cái giọng lúc đều đều lúc cao vút như hát của họ. Tôi thích nghe họ kể chuyện dù tôi biết đây cũng chỉ là cách họ bán hàng mà thôi. Những người dân ở đây đều có ý thức họ đang làm du lịch. Họ có vẻ biết chiều du khách dù dịch vụ và giá cả không phải lúc nào cũng ở mức bốn, năm sao.
Ra khu nhà thờ, tôi chỉ gặp toàn các em nhỏ ngồi bán hàng. Có em bé xíu chắc chỉ 1, 2 tuổi. Nhỏ như vậy thì sao mà biết chào hàng. Nhìn thấy các em dễ thương quá mà anh bạn của tôi đã phải mua mấy cái túi dù chẳng biết để làm gì.
Chuyến đi này tôi gặp nhiều người thú vị. Đang chụp hình một cô dân tộc đi hái lá thuốc, tôi bỗng lọt vào ống kính của một anh nhiếp ảnh gia. Lẽ ra tôi không để ý, nhưng vì anh ấy cho tôi xem hình nên tôi đành hỏi: làm thế nào mà xin anh được tấm hình này bây giờ. Thế là anh ấy bảo add facebook để gửi cho. Tự dưng tôi lại có mấy tấm ảnh xịn.
Thế giới rộng lớn và có nhiều người giỏi. Thật may mắn nếu bạn được gặp và nghe họ nói chuyện. Tôi nghĩ mình có một chuyến đi khá may mắn.
Tối qua về mở facebook, tôi thấy hình một anh bạn miền Nam quen đã 7, 8 năm trước cũng đang ở Sapa. Lâu lắm rồi chúng tôi không nói chuyện. Khi ảnh ra Hà Nội thì tôi không gặp. Tôi vào Sài Gòn thì mất số của anh. Đến hôm qua chúng tôi cùng ở Sapa thì cũng không có duyên gặp nhau. Cảm thấy thật thú vị!
Đôi lúc tôi thấy cuộc sống giống như một ly Mojito cay xè xè và chua loét, nhưng nhấm nháp lại cảm nhận một chút vị ngọt. Việc gặp gỡ, chia ly, tan hợp cũng vậy.
Mới ngày hôm trước khi đứng giữa biển người ở khu trung tâm thị trấn, tôi đã tự hỏi: chúng ta cần có duyên đến đâu mới gặp được một người quen ở giữa chốn đông đúc này? Và gặp rồi thì cần những nỗ lực như thế nào để trở nên thân thiết? Kể cả khi thân rồi thì mọi thứ vẫn có thể thật mong manh. Hai người bạn của tôi, tôi hi vọng những gì họ có sẽ không dễ vỡ đến vậy.
Dù thế nào, tôi cũng rất vui vì có những người bạn đồng hành rất nhiệt thành và tâm lý. Có lẽ tôi không thể mong một chuyến đi tốt đẹp hơn. 
Cảm ơn mọi người. Cảm ơn Sapa.

Sunday, September 13, 2015

Viết cho em, 19

                                              
Mới ngày nào mình còn theo mẹ tối tối ra cái phòng khám gần nhà, chẳng biết mẹ bị làm sao, chỉ biết lần nào đi cũng được ăn kem. Rồi trung thu năm ấy, mình phải lên sân thượng ngắm trăng một mình. Ngày hôm sau, mẹ mang về một cái bọc biết ngọ nguậy và oe oe. Giờ thì mình cũng chẳng nhớ bộ dạng lúc đó của nó trông ra sao. Chỉ biết ai cũng khen nó trắng, rồi lại so sánh  ngày xưa mình cũng trắng như thế, mà giờ thì đen nhẻm nhèm nhem. Đấy chỉ là một trong cả trăm cái tủi thân khi có em.  

Nhớ lại hồi đó, mình cũng chưa lớn lắm nên  mọi việc chăm bẵm em đều đến tay mẹ, thành ra mình không nhớ làm thế nào mà  nó lớn bổng như thế này. Chỉ nhớ mình có vài lần làm ngã nó, bố mẹ lại chạy ra xoa xoa, thương thương, và nhìn mình như tội phạm. Rồi nó đi nhà trẻ, mãi mẹ mới đồng ý cho mình đèo nó đi học. 20-11 còn phải mua hoa tặng cô giáo mầm non của nó nữa chứ. Rồi nó vào lớp 1- giai đoạn này mờ nhạt như một cuốn băng tua nhanh vậy, kiểu như tự dung nó biết đọc, viết viết, biết làm toán. Mình chẳng nhớ làm thế nào mà nó qua được năm  năm cấp 1. Rồi nó thi vào lớp 6 trường làng. Vì là trường làng nên cố gắng vào cái lớp chọn ở đấy. Rồi thì nó cũng vào cái  lớp đấy và học qua 4 năm. Thi cấp 3 có lẽ là dấu ấn rõ ràng nhất. Chờ đợi mòn mỏi cũng đến lúc có điểm. Nó gọi điện thoại tra điểm thi, rồi chạy ra ôm chầm mình vì đỗ. Từ bé đến lúc ấy mới được nó ôm cái đầu tiên. Chắc nó vui thật. Ok, học được thì ấm vào thân. Mẹ suốt ngày nói câu đấy rồi còn gì.

Ở nhà, nó như là trợ lý của mẹ. Thỉnh thoảng mẹ sẽ bảo nó lên phòng xem mình làm gì. Ngày xưa mình hay có kiểu tắt bóng đèn típ, chỉ để đèn học và đọc truyện Conan. Thỉnh thoảng mình đọc đến đoạn rùng rợn sẽ quay lại bóng tối mênh mang phía sau xem có con ma nào không. Ấy vậy mà thỉnh thoảng quay lại thấy nó đứng ngay ở bên, chẳng hiểu vào phòng lúc nào mà đi không một tiếng động. Rồi nó lại xuống mách lẻo, và mình lại mất công giải thích. Lại một điều tủi thân nữa khi mình không phải là duy nhất.

Nó là một Thiên Bình. Một lần mình bảo nó: Thiên bình có những đặc điểm sau đây : 1. Không quyết đoán ( nó gật đầu lia lịa) 2. Đào hoa ( nó nhăn nhó bảo “ thôi đừng nói nữa, tui buồn lắm- Ý là chẳng đúng tí gì). Ở nhà mình hay xưng với nó là “bác”với “tôi” để nó có cảm giác dân chủ. Đôi khi nó cũng biến tấu thành “chị” với “tôi”, nghe rõ là xa cách. Lúc nào nó xưng “chị” với “em” hoặc gọi ngọt xớt “chị Hòa yêu” là vế sau chắc chắn là “ mua áo cho em”, “sửa bài cho em, bla bla.” Kể cả thế thì mình cũng không dễ nhượng bộ. Mua áo à, rửa bát cả ngày nhé. Sửa bài à, dọn phòng, lau nhà đi. Mình nghĩ là mình đã dạy cho nó bài học về sự giá trị của đồng tiền, dù có lúc giá trị đó chẳng tương xứng với công sức nó bỏ ra gì cả, ví dụ chỉ phải rửa bát có một bữa mà được cả một khóa học chẳng hạn.

Em mình à, nó chẳng có tài năng gì ngoài việc hỏi đến phim gì trên truyền hình cũng kể vanh vách cốt truyện, mà toàn là phim Tàu khựa chứ. Sau mới biết nó thần tượng mấy anh diễn viên Đài Loan, Trung Quốc mình chẳng bao giờ nghe tên. Đến người dẫn chương trình Trung Quốc nó cũng thần tượng luôn, xem đi xem lại cái video của anh đó. Trước khi thi đại học, ước mơ của nó là đượclàm nghề gì suốt ngày được xem phim. Mình bảo thế chỉ có nghề viết review ( kiểu như "phê bình điện ảnh"). Thế là nó cũng tập viết review cho vài bộ phim Trung Quốc. Giọng văn nó thế nào nhỉ, chẳng có gì  bay bổng nhưng cũng có chút logic.  Nói chung cũng chẳng đủ để nó trở thành người viết review, nhưng mình cũng hi vọng nó chọn ngành báo chí hay truyền thông khi vào đại học. Ấy thế mà lúc sau nó quay ngoắt ra, chẳng biết chọn ngành gì, làm mình phải gợi ý cho nó một cái trường bình thường nhất. Cứ vào đấy đã, rồi từ từ tính sau.


GIờ thì nó bắt đầu tiếp xúc với văn hóa Âu Mĩ nhiều hơn, nghe nhạc UK-US nhiều hơn. Nhờ nó mà mình cũng biết thêm vài thông tin mới. Nhưng dù sao nó cũng vẫn đặc Vịt nam mít, trông vẫn như một học sinh cấp 2, nhưng mình thích nó thế này. Tròn tròn, dễ bảo, tầm hồn tạm chưa vẩn đục.

Dạo này hai chị em đều bận nên chẳng có mấy thời gian nói chuyện. Mình về thì nó đóng cửa phòng kín mít học bài; mình cũng bận nên cũng vào phòng  làm việc luôn. Rồi lúc mình đi ngủ thì nó đi ngủ rồi. Hoặc hôm nào mình ngủ sớm thì nó lại đang nhét cái tai nghe vào tai, làm như đang học hành chăm chú lắm, thành ra mình cũng chẳng buồn gọi. Còn hôm nào mà hai chị em cũng đi ngủ cùng giờ thì thể nào mẹ cũng la vì hai đứa sẽ chí chóe hú hét một lúc khi đứa nọ cố tình gác tay gác chân lên đứa kia.

Nó có cái facebook mà không bao giờ chịu kết bạn với mình.Có gì thì nó gửi inbox like a boss. Thế mà có lúc nó tỉ tê: “chị để public đi cho tôi đọooc”. – “Còn lâu nhé, accept friends đi”, mình trả lời. Hồi nó học cấp3 mình còn phải Like confession trường nó và kết bạn với một thầy giáo trong trường để biết ở tụi nó đang làm những gì, suy nghĩ ra sao. Giờ thì nó phụ trách đăng website cho một nhóm gì đó ở trên trường; website để public nên mình đọc được. Thỉnh thoảng  thấy nó viết mấy đoạn thế này “Một mùa hè nữa của tuổi trẻ đang dần kết thúc, những chiếc lá bắt đầu đổi màu và thu đã chớm sang. Một năm học mới, một hành trình mới lại bắt đầu, và lần này, bạn có muốn thay đổi? Nếu bạn mong muốn học hỏi, khát khao trải nghiệm và khẳng định bản thân thì hãy để GUC trở thành một phần tươi đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của bạn…”
Chẳng hiểu ra trường nó sẽ làm cái gì, chỉ biết động viên nó hãy cố gắng sống từng ngày thật ý nghĩa, thử sức mình ở nhiều lĩnh vực. Nếu may mắn, nó sẽ không mất nhiều thời gian để tìm ra con đường đúng đắn để bước đi. Còn không, hãy tin bất hạnh là một tài sản. Mọi thứ xảy ra đều có câu chuyện và ý nghĩa mà.

Sắp đến sinh nhật rồi. Enjoy your 19 <3

( Mình thích tuổi 19, vẫn là teen, và không nặng nề như tuổi 18, không phải lo thi đại học, không xuất hiện nhiều trong các luật pháp, hiến pháp như một mốc phải thực hiện quyền công dân hay trách nhiệm hình sự. 19 tuổi, không còn bé, nhưng cũng chưa phải lớn, cảm giác tuổi trẻ thật bao la. )


P.S. Có em là thỉnh thoảng nó sẽ gửi cho mấy cái link như này