Pages

Sunday, April 30, 2017

Hoang hoải

Tôi không thích những con người hoài cổ. Bản thân tôi cũng không phải là một người hoài cổ. Dù đôi lúc tôi thích ngắm nghía các món đồ chơi cũ hay nghe lại một bài hát khi xưa, tôi không phải là một người thích sống ở quá khứ. Những năm tháng đã qua chẳng thể so được với những năm tháng hiện tại. Đôi khi tôi lại ước: giá mà 5, 7 năm trước đây tôi nghĩ được như thế này, tôi làm được như thế kia, tôi có được những quyết định thế nọ, cuộc đời tôi hẳn là khác. Nhưng không, mọi thứ tôi có đều đánh đổi bởi thời gian. Tôi gặp người này hay người kia cũng do thời gian sắp xếp. Có người nói với tôi: Giá như mình gặp nhau sớm hơn. Nhưng chúng tôi chẳng thể gặp nhau sớm hơn được, và thực tế là chúng tôi cũng chẳng gặp được nhau lâu. À gặp lâu hay chóng đôi khi lại không phải do thời gian. Là do mình tự quyết định mà thôi.
Dù tôi chẳng phải là một kẻ mạnh mẽ gì, tôi luôn nghĩ thứ quý giá nhất trên đời là sự tự lập. Dù thế nào cũng phải tự mình làm ra, tự mình tranh đấu. Sự dựa dẫm hay ỉ lại chẳng bao giờ mang lại giá trị tốt đẹp, cho dù đó là sự dựa dẫm về tinh thần.
Bởi thế tôi ghét bản thân mình khi cảm thấy cần có một ai đó bên cạnh chỉ để nghe những câu bâng quơ hay kể cho tôi những câu chuyện không đầu không cuối. Tôi đã cố vùi đầu vào công việc hay một sở thích nào đó để lãng quên đi những cảm xúc không tích cực, đặc biệt là cảm xúc dựa dẫm và ỉ lại. Nó khiến tôi trở nên yếu đuối và đáng thương.
Tôi không thích là người gây sự chú ý. Tôi luôn ước mình là kẻ đứng ngoài thế giới. Nhưng rồi tôi cứ bị lôi qua lôi lại, rồi cuốn sâu và quay cuồng vào trong cái vòng quay đó.
Hôm nay đi đường tôi bị một cái ô tô vượt bên phải, rồi cái ô tô đó đang đi thì đột ngột dừng khiến tôi cảm tưởng như sẽ đâm sầm vào nó. Nhưng có vẻ như có một sức mạnh vô hình nào đó đã làm cho cú chạm đó thật êm, và tôi không bị sao hết ngoài một chút hoảng loạn.