Khi bà tôi bước sang tuổi 70, cả nhà nghĩ bà đã đến tuổi cần được nghỉ ngơi và phụng dưỡng đặc biệt. Đó là chuyện từ 20 năm trước. Còn bố tôi vừa bước qua tuổi thất thập thì vẫn nghĩ bản thân là thanh niên trai tráng. Bố vẫn nghĩ mình là người khỏe nhất nhà, tự mình mang vác cái thang nhôm qua mấy tầng nhà, tự leo chèo lên cột điện gần nhà để gạt lại cái át-tô-mát bị nhảy số, tự chạy xe đi nửa vòng thành phố để thăm bạn này, bạn nọ dù cả nhà luôn khuyên bố hãy đi taxi hoặc xe buýt. Sự tự tin của bố tôi đôi khi làm tôi thấy khó chịu. Tôi luôn nhìn thấy nguy hiểm và rủi ro trong những lựa chọn của bố. Tôi chỉ mong bố mẹ tôi được an nhàn, khỏe mạnh, không phải lo lắng hay làm việc nặng nhọc. Được vậy chúng tôi mới yên tâm.
Dạo này bố hay nói mấy câu khiến tôi thấy buồn. Không phải bố quát mắng gì tôi mà đó là những câu thể hiện suy nghĩ hay thái độ của bố về cuộc sống hay con người. Tôi cảm thấy những suy nghĩ đó có phần hơi chủ quan và thiên kiến, bởi vậy tôi đã phản ứng dữ dội bằng những câu nhận xét dễ làm mất lòng: Bố nói như vậy là phân biệt đối xử, trọng nam khinh nữ, bây giờ ra xã hội không ai được phép phán xét người khác như vậy nữa. Bố tôi bối rối phân bua trước lời buộc tội của tôi: Bố chỉ nói ở nhà chứ đâu có nói trước mặt họ. Tôi vẫn thấy ấm ức.
Nhớ lại hồi còn blog 360, tôi cũng viết một bài gì đó về bố. Tôi không nhớ tôi đã viết gì khi ấy, nhưng có một người bạn sau khi đọc xong đã comment: Em cứ lấy bố ra làm hình tượng thì sau này sẽ không tìm được người yêu đâu. Hồi bé, tôi lúc nào cũng thấy tự hào về những gì bố làm.
Có lẽ bố tôi đã đến tuổi cần được cảm thông và đối xử theo cách nhẹ nhàng, đặc biệt. Còn tôi lại cứ nghĩ bố hãy còn trẻ, bố vẫn phải là tấm gương mẫu mực để tôi noi theo.
When I write, I create a new version of myself that is freer, braver and more critical. Writing allows me to fly into the world of my dreams on the wings of my imagination, challenges my conception and helps me understand better my true self. I treasure every piece of writing that I create. Good or bad, they reflect my true color, my hours well spent, my emotions worth preserving and my hard work.
Friday, August 16, 2024
Bố
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment
Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.
Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.