Pages

Saturday, January 4, 2025

Hương vị gắn kết

Ăn uống vốn là thú vui của đời người. Con người ta không chỉ ăn khi đói mà còn ăn khi buồn, khi vui. Bởi thế mà có những món ăn khiến ta nhớ mãi không chỉ bởi hương vị đặc sắc mà còn vì nó gắn với những con người cụ thể, những niềm vui, nỗi buồn thật cụ thể. 

1. Nem rán

Hôm đến văn phòng cô, chúng mình được cô chiêu đãi món Nem nướng. Cô chạy đi mua thật nhanh khi tụi mình đến, nhất định không cho ai đi cùng. Rồi cô trở về không chỉ với nem nướng mà còn có bánh tráng trộn và nem rán. Cô nhấn mạnh vào gói nem rán : Vì Hòa thích ăn nên cô mua cái này. Dù mình cũng nghĩ đến việc cai đồ rán,  nhưng đồ cô mua lại ngon, lại đặc biệt dành cho mình, thì làm sao mình "trì hoãn sự sung sướng được." Chỉ vì một lần mình với cô đi ăn nem nướng Ấu Triệu mà cô nhớ đến sở thích của mình. Ở với cô, lúc nào mình cũng được động viên, được chiều, được kèm cặp, giúp đỡ. Bởi vậy đi ăn với cô, dù ăn bữa đơn giản hay cao cấp, nhiều dầu hay ít mỡ thì mình đều thấy vui. 

Nhắc đến món nem, mình lại nhớ đến một lần đi ăn ở quán Ốc Cay ở Trần Huy Liệu. Giờ không biết quán còn ở đó không, nhưng mình rất nhớ vị nem rán ở đó vì nó ngọt và dẻo hơn những chỗ khác. Nhưng mình còn nhớ hơn vì đó là lần đầu tiên mình đi ăn cùng cô giáo dạy ĐH và một số anh chị, bạn bè khác. Ăn xong cô mình đã nói: Bữa hôm nay chỉ những người đã đi làm sẽ campuchia, còn các bạn sinh viên (như mình) thì được miễn phí. Nghe xong mình đã rất cảm động vì cô đã nghĩ cho bọn mình. Điều đó không chỉ thể hiện ở buổi đi ăn hôm ấy mà còn trong những chỉ dẫn về nghề nghiệp về sau. Đã lâu rồi mình không có dịp liên lạc với cô, nhưng mình mong cô vẫn mạnh khỏe và nhiệt huyết như những ngày đầu mình gặp cô. 

2. Bánh bèo

Bác  mình biết mình thích ăn bánh bèo Nam Định, nên lần nào về qua chỗ bác, bác cũng chạy đi mua cả chục xuất bánh bèo. Có lần bác còn gửi ô tô lên cho mình dù chẳng phải dịp gì đặc biệt. Bánh bèo Nam Định  không mỏng như  bánh bèo Huế hay bánh bèo Hải Phòng mà giòn dai, cắn ngập miệng. Bánh ăn nóng với nước chấm pha loãng vị thanh ngọt, ngon hết sảy, càng ngon hơn vì đó là món ăn quê hương mình.

3. Kem bốn mùa

Lâu lắm rồi mình không ăn kem ly. Nhưng nếu ăn ở các trung tâm thương mại thì vị cũng chẳng thể nào so được với vị kem ly bốn mùa bác mình chở mình đi ăn hồi nhỏ. Ly kem ngoài các cúp kem còn có viên sơ-ri đỏ chót ở giữa, bên cạnh cắm một chiếc que ốc quế. Mình sẽ ăn viên sơ-ri chua ngọt trước, rồi sẽ lấy chiếc que ốc quê xúc từng ít kem để ăn. Nghĩ đã thấy hạnh phúc. Sau này chuyển lên Hà Nội, mình không tìm ở đâu ra hương vị đó nữa. Nhưng những kí ức về những năm tháng đầu đời hạnh phúc sẽ không bao giờ nhạt phai. 

4. Lá mơ trứng gà

Món ăn tuổi thơ của mình là món lá mơ trứng gà. Với mình, món này ngon hơn 100 lần so với trứng ngải cứu. Dù có bao nhiêu lá mơ thì khi trộn cùng trứng gà, vị đắng cũng sẽ biến mất. Thay vào đó là vị đậm đà, ăn bùi bùi. Món này đặc biệt có thể rán không cần mỡ, thay vào đó chỉ cần một tấm lá chuối lót chảo. Hồi còn bé mình nhớ mẹ mình hay giã tay lá mơ; giờ thì mẹ phát hiện không cần mất công như vậy mà chỉ cần thái nhỏ lá mơ, vị vẫn y chang. Không những bố mẹ mà bà mình cũng biết mình thích món này. Bà giờ ít khi vào bếp, nhưng lần nào về, bà cũng bảo mình hái lá mơ mang đi, hoặc ai đó về quê thì mang lên cho mình. Món ăn ngon, rất tốt cho đường ruột, lại gắn với những người hết mực yêu thương mình. 

5. Lẩu

 Mình hay rủ mọi người trong nhà ăn lẩu. Bố mẹ mình thì hay phản đổi vì lý do "Con đã béo quá rồi." Nhưng mình không lo lắm vì mình thích việc mọi người có thể cùng ngồi ăn và trò chuyện thật lâu. Các bữa ăn bình thường thường kết thúc nhanh hơn. Ăn xong, rửa bát xong thì dễ ai lại về phòng người nấy, lại bận rộn với máy tính hoặc ti vi. Câu chuyện này có vẻ không phải hiếm gặp ở các gia đình. Cách đây nhiều năm, mình từng nghe một em học sinh lớp sáu nói về việc ít khi được nói chuyện với bố vì bố em ấy toàn xem máy tính và điện thoại trong phòng riêng. Mình cũng từng nghe một bác lớn tuổi người Mỹ nói về việc thời gian mình nói chuyện với bác ấy (khoảng 1 tiếng đồng hồ) còn nhiều hơn thời gian con trai bác ấy nói chuyện với bác ấy trong cả một tuần. Khi nghe bác nói vậy, mình khi ấy đã thấy rất ngạc nhiên. Nhưng giờ thì tình cảnh này nhiều khi cũng xảy ra với gia đình mình. Bởi vậy, để động viên mọi người ngồi với nhau lâu hơn, mình thường kêu gọi mọi người hãy ăn lẩu. Dù bố mẹ vẫn phản đối ra miệng nhưng mặt khác lại xăm xắn đi chuẩn bị đồ cùng mình, và rồi cả nhà lại có bữa ăn được ngồi thật lâu cùng nhau. 

(Còn tiếp)


No comments:

Post a Comment

Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.

Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.