
Mới ngày nào mình còn theo mẹ tối tối ra cái phòng khám gần nhà, chẳng biết mẹ bị làm sao, chỉ biết lần nào đi cũng được ăn kem. Rồi trung thu năm ấy, mình phải lên sân thượng ngắm trăng một mình. Ngày hôm sau, mẹ mang về một cái bọc biết ngọ nguậy và oe oe. Giờ thì mình cũng chẳng nhớ bộ dạng lúc đó của nó trông ra sao. Chỉ biết ai cũng khen nó trắng, rồi lại so sánh ngày xưa mình cũng trắng như thế, mà giờ thì đen nhẻm nhèm nhem. Đấy chỉ là một trong cả trăm cái tủi thân khi có em.
Nhớ lại hồi đó, mình cũng chưa lớn lắm nên mọi việc chăm bẵm em đều đến tay mẹ, thành ra mình không nhớ làm thế nào mà nó lớn bổng như thế này. Chỉ nhớ mình có vài lần làm ngã nó, bố mẹ lại chạy ra xoa xoa, thương thương, và nhìn mình như tội phạm. Rồi nó đi nhà trẻ, mãi mẹ mới đồng ý cho mình đèo nó đi học. 20-11 còn phải mua hoa tặng cô giáo mầm non của nó nữa chứ. Rồi nó vào lớp 1- giai đoạn này mờ nhạt như một cuốn băng tua nhanh vậy, kiểu như tự dung nó biết đọc, viết viết, biết làm toán. Mình chẳng nhớ làm thế nào mà nó qua được năm năm cấp 1. Rồi nó thi vào lớp 6 trường làng. Vì là trường làng nên cố gắng vào cái lớp chọn ở đấy. Rồi thì nó cũng vào cái lớp đấy và học qua 4 năm. Thi cấp 3 có lẽ là dấu ấn rõ ràng nhất. Chờ đợi mòn mỏi cũng đến lúc có điểm. Nó gọi điện thoại tra điểm thi, rồi chạy ra ôm chầm mình vì đỗ. Từ bé đến lúc ấy mới được nó ôm cái đầu tiên. Chắc nó vui thật. Ok, học được thì ấm vào thân. Mẹ suốt ngày nói câu đấy rồi còn gì.
Ở nhà, nó như là trợ lý của mẹ. Thỉnh thoảng mẹ sẽ bảo nó lên phòng xem mình làm gì. Ngày xưa mình hay có kiểu tắt bóng đèn típ, chỉ để đèn học và đọc truyện Conan. Thỉnh thoảng mình đọc đến đoạn rùng rợn sẽ quay lại bóng tối mênh mang phía sau xem có con ma nào không. Ấy vậy mà thỉnh thoảng quay lại thấy nó đứng ngay ở bên, chẳng hiểu vào phòng lúc nào mà đi không một tiếng động. Rồi nó lại xuống mách lẻo, và mình lại mất công giải thích. Lại một điều tủi thân nữa khi mình không phải là duy nhất.
Nó là một Thiên Bình. Một lần mình bảo nó: Thiên bình có những đặc điểm sau đây : 1. Không quyết đoán ( nó gật đầu lia lịa) 2. Đào hoa ( nó nhăn nhó bảo “ thôi đừng nói nữa, tui buồn lắm- Ý là chẳng đúng tí gì). Ở nhà mình hay xưng với nó là “bác”với “tôi” để nó có cảm giác dân chủ. Đôi khi nó cũng biến tấu thành “chị” với “tôi”, nghe rõ là xa cách. Lúc nào nó xưng “chị” với “em” hoặc gọi ngọt xớt “chị Hòa yêu” là vế sau chắc chắn là “ mua áo cho em”, “sửa bài cho em, bla bla.” Kể cả thế thì mình cũng không dễ nhượng bộ. Mua áo à, rửa bát cả ngày nhé. Sửa bài à, dọn phòng, lau nhà đi. Mình nghĩ là mình đã dạy cho nó bài học về sự giá trị của đồng tiền, dù có lúc giá trị đó chẳng tương xứng với công sức nó bỏ ra gì cả, ví dụ chỉ phải rửa bát có một bữa mà được cả một khóa học chẳng hạn.
Em mình à, nó chẳng có tài năng gì ngoài việc hỏi đến phim gì trên truyền hình cũng kể vanh vách cốt truyện, mà toàn là phim Tàu khựa chứ. Sau mới biết nó thần tượng mấy anh diễn viên Đài Loan, Trung Quốc mình chẳng bao giờ nghe tên. Đến người dẫn chương trình Trung Quốc nó cũng thần tượng luôn, xem đi xem lại cái video của anh đó. Trước khi thi đại học, ước mơ của nó là đượclàm nghề gì suốt ngày được xem phim. Mình bảo thế chỉ có nghề viết review ( kiểu như "phê bình điện ảnh"). Thế là nó cũng tập viết review cho vài bộ phim Trung Quốc. Giọng văn nó thế nào nhỉ, chẳng có gì bay bổng nhưng cũng có chút logic. Nói chung cũng chẳng đủ để nó trở thành người viết review, nhưng mình cũng hi vọng nó chọn ngành báo chí hay truyền thông khi vào đại học. Ấy thế mà lúc sau nó quay ngoắt ra, chẳng biết chọn ngành gì, làm mình phải gợi ý cho nó một cái trường bình thường nhất. Cứ vào đấy đã, rồi từ từ tính sau.
GIờ thì nó bắt đầu tiếp xúc với văn hóa Âu Mĩ nhiều hơn, nghe nhạc UK-US nhiều hơn. Nhờ nó mà mình cũng biết thêm vài thông tin mới. Nhưng dù sao nó cũng vẫn đặc Vịt nam mít, trông vẫn như một học sinh cấp 2, nhưng mình thích nó thế này. Tròn tròn, dễ bảo, tầm hồn tạm chưa vẩn đục.
Dạo này hai chị em đều bận nên chẳng có mấy thời gian nói chuyện. Mình về thì nó đóng cửa phòng kín mít học bài; mình cũng bận nên cũng vào phòng làm việc luôn. Rồi lúc mình đi ngủ thì nó đi ngủ rồi. Hoặc hôm nào mình ngủ sớm thì nó lại đang nhét cái tai nghe vào tai, làm như đang học hành chăm chú lắm, thành ra mình cũng chẳng buồn gọi. Còn hôm nào mà hai chị em cũng đi ngủ cùng giờ thì thể nào mẹ cũng la vì hai đứa sẽ chí chóe hú hét một lúc khi đứa nọ cố tình gác tay gác chân lên đứa kia.
Nó có cái facebook mà không bao giờ chịu kết bạn với mình.Có gì thì nó gửi inbox like a boss. Thế mà có lúc nó tỉ tê: “chị để public đi cho tôi đọooc”. – “Còn lâu nhé, accept friends đi”, mình trả lời. Hồi nó học cấp3 mình còn phải Like confession trường nó và kết bạn với một thầy giáo trong trường để biết ở tụi nó đang làm những gì, suy nghĩ ra sao. Giờ thì nó phụ trách đăng website cho một nhóm gì đó ở trên trường; website để public nên mình đọc được. Thỉnh thoảng thấy nó viết mấy đoạn thế này “Một mùa hè nữa của tuổi trẻ đang dần kết thúc, những chiếc lá bắt đầu đổi màu và thu đã chớm sang. Một năm học mới, một hành trình mới lại bắt đầu, và lần này, bạn có muốn thay đổi? Nếu bạn mong muốn học hỏi, khát khao trải nghiệm và khẳng định bản thân thì hãy để GUC trở thành một phần tươi đẹp nhất trong tuổi thanh xuân của bạn…”
Chẳng hiểu ra trường nó sẽ làm cái gì, chỉ biết động viên nó hãy cố gắng sống từng ngày thật ý nghĩa, thử sức mình ở nhiều lĩnh vực. Nếu may mắn, nó sẽ không mất nhiều thời gian để tìm ra con đường đúng đắn để bước đi. Còn không, hãy tin bất hạnh là một tài sản. Mọi thứ xảy ra đều có câu chuyện và ý nghĩa mà.
Sắp đến sinh nhật rồi. Enjoy your 19 <3
( Mình thích tuổi 19, vẫn là teen, và không nặng nề như tuổi 18, không phải lo thi đại học, không xuất hiện nhiều trong các luật pháp, hiến pháp như một mốc phải thực hiện quyền công dân hay trách nhiệm hình sự. 19 tuổi, không còn bé, nhưng cũng chưa phải lớn, cảm giác tuổi trẻ thật bao la. )
P.S. Có em là thỉnh thoảng nó sẽ gửi cho mấy cái link như này
No comments:
Post a Comment
Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.
Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.