6 giờ đúng, chúng tôi yên vị trên con tàu Bắc Nam kéo ngược về thị trấn cách Hà Nội 93 km. Do vị trí ghế ngồi mà việc quan sát cảnh vật bên ngoài cũng không thuận tiện lắm. 7 người chúng tôi được chia vào 4 hàng ghế, vì thế cũng chỉ hai người một nói chuyện với nhau thôi, mà không nói chuyện thì chỉ còn cách ngủ.
Sau ba lần dừng tàu thì chúng tôi cũng đến được mảnh đất cố đô đã nghe danh từ lâu. Việc làm đầu tiên là đổ bộ xuống một quán phở. Bà chủ quan trông phúc hậu và khéo ăn nói, nhưng phở thì đắt mà cũng chẳng ngon hơn bánh đa nhà làm. Nhưng có cái cho vào bụng là tốt lắm rồi bởi phải đến 8 tiếng đồng hồ sau chúng tôi mới được ăn trưa.
Sau màn ăn sáng muộn, đoàn chúng tôi chào đón thêm hai người bạn nữa. Chúng tôi thuê 4 xe máy, và cả đoàn vi vu qua thị trấn nhỏ nhắn với rất nhiều công an để đến với cung đường xanh mát rượi chỉ có nước và núi.
Sau khi vật vã với màn gửi xe và xếp hàng chờ soát vé mất khoảng hơn 30 phút, chúng tôi cũng ra được đến bến thuyền. Đoàn chúng tôi bị chia xuống hai thuyền. Thuyền của tôi còn bị ghép với ba người khách khác. Nhưng trong cái rủi có cái may, thuyền của tôi là chiếc thuyền duy nhất có đèn pin của người bạn ngồi ghép đoàn nên lúc vào hang động, chúng tôi quan sát được rất rõ những nhũ đá sáng lấp lánh. Hai người bạn đi cùng tôi cũng có nhiều kiến thức về hóa học và sinh học, nên họ cũng chỉ cho tôi vài điều hay ho mà tôi chưa từng biết. Ví dụ như lần đầu tiên tôi nhìn thấy con Le Le trong bài Bắc Kim Thang-trông nó giống một con vịt con vậy. Cảm giác như đang trong một buổi học thực tế.
Trong chuyến đi này tôi phát hiện ra mình khá thích sông nước. So với lần đi miền Tây, lần này tôi đã chèo thuyền khá hơn- tôi không còn vung vảy bắn nước tung tóe như trước nữa dù lực chèo của tôi chẳng giúp cho cô lái đò là mấy. Nước ở Tràng An trong xanh và mát rượi, nhìn thấy cả rong rêu, thỉnh thoảng lại có những chú cá vàng ngoi lên ngụp xuống.
Sau một hồi lênh đênh trên sông nước mà chẳng có lấy một cái phao cứu sinh, chúng tôi cũng cập bến an toàn. Rời bến nước Tràng An vào lúc 3 giờ hơn, chúng tôi chỉ còn một tiếng đồng hồ cho việc ăn trưa, trả xe, và ra bến tàu. Thế nhưng trái với kế hoạch, việc lấy xe mất đến hơn 20 phút, điều đó có nghĩa sẽ chỉ kịp về Hà Nội ăn tối mà thôi. May thay, một bạn trong nhóm chúng tôi đã rất quyết đoán: bỏ vé tàu và chuyển sang về bằng ô tô để chúng tôi có thể ở lại thêm một lúc nữa. Sau đó mới thấy đó là một trong những quyết định đúng đắn nhất trong chuyến đi này.
Trên đường đi tìm quán ăn ngon, một xe trong đoàn chúng tôi bỗng dưng hỏng máy. Ai cũng nghĩ bị trục trặc acquy gì đó, mà hình như thế thật. Mấy anh trong đoàn chúng tôi thay nhau dậm đạp mà chẳng thấy có tác dụng gì. Ngay lúc đấy, có một bác thợ sửa xe đi qua. Tia hi vọng lóe lên. Bác ta cũng dậm tới đạp lui rồi bó tay chấm com, lên xe phóng vèo đi, để lại những người trẻ tội nghiệp trên con đường heo hút, cách thị trấn những 6, 7 cây số. Cũng may, một người trong chúng tôi quyết tâm thử lại lần nữa, và lần này xe nổ máy mới kì diệu chứ. Đúng là trời không phụ lòng người vừa tốt bụng vừa đang đói lòng mà. Quá vui, chúng tôi quyết tâm đi ăn mừng ở hang Múa. Đó là một con đường giống như đường làng, nhưng có những quán ăn đông đúc và không gian miệt vườn lãng mạn, sau đó tôi mới biết là rất ngon nữa. Thực đơn gồm có sung cả chùm, tái chanh mà quên không vắt chanh, món hấp và món nướng hao hao giống nhau, cơm cháy không trà bông và một số thứ phụ ăn được khác . Ngoài việc món ăn ngon thì những người cùng bàn đều rất tuyệt nên cảm giác ngon hơn hẳn ( dù tôi hầu như toàn nuốt chửng với cái cổ họng như có gai đâm. Nhờ mang một lọ Xiliton mà tôi đổi được mấy viên Strepsil, cũng có chút dìu dịu, dù tác dụng của nó cũng chỉ như ô mai gừng.)
Bụng no căng và mặt hớn hở hài lòng, chúng tôi trở lại thị trấn bé nhỏ nhiều cảnh sát. May thay các chú ấy chỉ đeo biển xanh chứ chẳng làm gì. Chúng tôi trả xe, và thuê một chiếc xe 7 chỗ nho nhỏ cho 8 người. Vì toàn người mi-nhon nên ngồi cũng không chật chội lắm. Xe đi vèo vèo về Hà Nội, đến gần Pháp Vân thì nhích từng tí một do tắc đường. Chú lái xe thì sốt ruột lắm, còn các bạn tôi thì vẫn trò chuyện hào hứng. Mọi người nói chuyện Business mà như kể chuyện cổ tích, khiến tôi ngồi nghe say sưa. Thêm một chút âm nhạc từ cái radio của bác lái xe, cảm giác như đang ngồi café cùng nhau vậy, có điều ở đây chỉ có mấy chai Aquafina mà thôi. Dù thế nào thì cũng rất vui vì có những người bạn đồng hành đáng yêu đến như vậy.
Rồi cũng đến lúc xuống xe và chào tạm biệt. Hơn cả những điều mới mẻ tôi học được về mảnh đất cố đô sơn thủy hữu tình là sự gắn kết giữa mọi người trong đoàn đi cùng tôi. Có gì đó trong sáng, thân thương trong cái xoa đầu, cái đỡ tay, những câu bông đùa lành ý, những miệng cười thật tươi và sự tương trợ hết mình trong lúc hoạn nạn nữa. Những người bạn của tôi, có người quen đã lâu, có người mới quen vài giờ đồng hồ- ai cũng như những người anh, người chị, người em của tôi. Hi vọng trên những cung đường khác sẽ lại có dấu chân của chúng ta cùng nhau đi qua.




No comments:
Post a Comment
Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.
Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.