“ You live in Hanoi, and you’d never been to Sapa?
“ No.”
“ Had you ever left Hanoi before?
“Yes, of course, haha.”
“ No.”
“ Had you ever left Hanoi before?
“Yes, of course, haha.”
That is the conversation between me and a Canadian guy on the bus from Sapa to Hanoi. Yes, after many delays, I finally made it to my dream vacation and arrived home safe and sound.
My tight schedule left me little time to prepare for the trip. Luckily, my travel companions were all very helpful and encouraging, and it was them who made my trip a wonderful experience.
My group included six people. They were all my friends, but some of them had never met each other before the trip. Luckily, they made friends so fast and got along so well.
Sapa welcomed our group by a light rain, and it had been raining for the whole day. But that made us enjoy the trip even more. Renting three motorbikes, we went exploring the area.
Our first destination was Ta Phin village, which was home to Red Dao minority groups. When we arrived, a group of women ran out to meet us. They were eager to show us around and eager to persuade us into buying their handicrafts. Although I did not like being forced to buy stuffs, and had no intention to do charity, I bought a scarf and a few handbags. (Later I learnt that I could buy the same stuffs at a much lower price in a big store in the market.) Anyway, except for overcharging tourists, these local people were so good at conversations. I talked to a young woman who looked like a highschooler, but she said she was twenty-one, and she had a one-year-old baby. I asked her if bride kidnapping was still practiced in her community. She said it was a custom of H’mong minority group, not her Dao group. In Dao group, almost all marriages were arranged by parents who place great emphasis on age compatibility. If the couple loved each other, but their ages were not compatible, they were not allowed to get married.
Saying good bye to Taphin, we took the scenic route to O Quy Ho Pass. From a height of nearly 2000 meters, we could enjoy the stunning scenery of Sapa, the town in fog. We made plenty of stops on the way to capture all the beauty and almost forgot the time.
Besides Taphin, we also visited Ham Rong Moutain. It was beautiful, and looked somewhat like Dalat with beautiful flowers and cool atmosphere.
We were lucky to visit Sapa during Mid-Autumn festival and enjoy the Lantern parade. It was a big lantern-making competition among local people which was held to celebrate the Full Moon and promote tourism. There were dozens of huge lanterns with different shapes and colors mounted on wheeled carts and paraded through the main street near the Stone Church. We and other tourists could not help but saying Wow and constantly taking photographs. We could see the pride in everyone’s face.
After the parade, all the oversized lanterns were gathered in a big yard in front of the Church, and this place was soon filled with people who wanted to take photos with the lanterns and who were curious to know which lanterns won. The whole area looked like a small yet crowded stadium.
(Being surrounded by a sea of people, I thought it was so easy to pass by someone without leaving any impression.)
Leaving behind the noisy and cheering atmosphere of the festival, we strolled along the street where we met many children from minority ethnic groups selling handicrafts. Some of them looked poor and miserable; others looked beautiful in their traditional clothes. Whenever a visitor came close to them, they would say in an amusingly melodic voice “ Mua cho cháu một cái gì đi cô ơi. Cô ơi, mua cho cháu một cái gì đi.” ( Please buy something from me, Miss!)
Everything was cute and convenient in Sapa, and I could not expect more.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Đến với Sapa vào một ngày sương gió, tôi không có nhiều kỳ vọng trừ việc muốn đi đâu đó sau chuỗi ngày đằng đẵng chỉ có đi làm và về nhà. Ban đầu tôi chỉ định đi với một cô bạn thân, nhưng sau đó chúng tôi quyết định sẽ rủ thêm một số người để đi thành một nhóm đông. Sau biết bao nỗ lực mời gọi, chúng tôi cũng có một nhóm sáu người. Tất cả đều là bạn của tôi, nhưng họ không biết nhau hoặc rất ít khi gặp nhau. May mắn là mọi người đều dễ hòa đồng và chúng tôi đã có một chuyến đi thật vui.
Tôi thích cái cảm giác chạy xe trên những con đường uốn lượn mà mình không phải là người lái. Tôi cố tình bỏ khẩu trang để cảm nhận luồng hơi sương lạnh buốt táp vào mặt, cảm giác như được massage.
Sapa trong sương chỉ có một màu trắng xám. Còn khi trời nắng, Sapa lung linh đủ sắc màu. Tôi thích ngắm nhìn những bộ váy áo dân tộc. Có lẽ tôi sẽ tiếc chết mất nếu không được chụp một tấm hình trong bộ váy xòe của người H’mong mà tôi đã đọc trong truyện của Tô Hoài. Cuối cùng tôi cũng được toại ước nguyện dù tôi mặc bộ đồ đó giống như một ông Tây mặc áo dài Việt Nam vậy.
Tôi thích nói chuyện với những người dân tộc, thích cái giọng lúc đều đều lúc cao vút như hát của họ. Tôi thích nghe họ kể chuyện dù tôi biết đây cũng chỉ là cách họ bán hàng mà thôi. Những người dân ở đây đều có ý thức họ đang làm du lịch. Họ có vẻ biết chiều du khách dù dịch vụ và giá cả không phải lúc nào cũng ở mức bốn, năm sao.
Ra khu nhà thờ, tôi chỉ gặp toàn các em nhỏ ngồi bán hàng. Có em bé xíu chắc chỉ 1, 2 tuổi. Nhỏ như vậy thì sao mà biết chào hàng. Nhìn thấy các em dễ thương quá mà anh bạn của tôi đã phải mua mấy cái túi dù chẳng biết để làm gì.
Chuyến đi này tôi gặp nhiều người thú vị. Đang chụp hình một cô dân tộc đi hái lá thuốc, tôi bỗng lọt vào ống kính của một anh nhiếp ảnh gia. Lẽ ra tôi không để ý, nhưng vì anh ấy cho tôi xem hình nên tôi đành hỏi: làm thế nào mà xin anh được tấm hình này bây giờ. Thế là anh ấy bảo add facebook để gửi cho. Tự dưng tôi lại có mấy tấm ảnh xịn.
Thế giới rộng lớn và có nhiều người giỏi. Thật may mắn nếu bạn được gặp và nghe họ nói chuyện. Tôi nghĩ mình có một chuyến đi khá may mắn.
Tối qua về mở facebook, tôi thấy hình một anh bạn miền Nam quen đã 7, 8 năm trước cũng đang ở Sapa. Lâu lắm rồi chúng tôi không nói chuyện. Khi ảnh ra Hà Nội thì tôi không gặp. Tôi vào Sài Gòn thì mất số của anh. Đến hôm qua chúng tôi cùng ở Sapa thì cũng không có duyên gặp nhau. Cảm thấy thật thú vị!
Đôi lúc tôi thấy cuộc sống giống như một ly Mojito cay xè xè và chua loét, nhưng nhấm nháp lại cảm nhận một chút vị ngọt. Việc gặp gỡ, chia ly, tan hợp cũng vậy.
Mới ngày hôm trước khi đứng giữa biển người ở khu trung tâm thị trấn, tôi đã tự hỏi: chúng ta cần có duyên đến đâu mới gặp được một người quen ở giữa chốn đông đúc này? Và gặp rồi thì cần những nỗ lực như thế nào để trở nên thân thiết? Kể cả khi thân rồi thì mọi thứ vẫn có thể thật mong manh. Hai người bạn của tôi, tôi hi vọng những gì họ có sẽ không dễ vỡ đến vậy.
Dù thế nào, tôi cũng rất vui vì có những người bạn đồng hành rất nhiệt thành và tâm lý. Có lẽ tôi không thể mong một chuyến đi tốt đẹp hơn.
Cảm ơn mọi người. Cảm ơn Sapa.


No comments:
Post a Comment
Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.
Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.