Tôi luôn nghĩ làm cha mẹ là một trong những công việc khó
khăn nhất trên thế giới, bởi vậy mà chỉ đến một thời điểm nào đó trong cuộc đời,
chúng ta mới tích lũy đủ hoặc ở mức chấp nhận được những điều kiện cần cho công
việc này. Điều kiện cần ở đây là khả
năng chăm sóc, dưỡng dục về cả về mặt thể chất lẫn tinh thần cho đứa trẻ
. Nói là điều kiện cần bởi rất khó để có điều kiện đủ. Mỗi đứa trẻ sinh ra đều
khác nhau, và công thức thành công của cha mẹ này chưa chắc đã áp dụng được với
cha mẹ khác, hoặc đã áp dụng thành công với đứa con đầu lòng, chưa chắc đã hiệu
quả với đứa con thứ hai.
Giữa cha mẹ và con cái luôn có những khoảng cách nhất định,
nhất là khi đứa trẻ ngày một lớn lên và rời xa vòng tay cha mẹ. Những khoảng
cách này đôi khi không gây ra vấn đề lớn lắm nếu cha mẹ và con cái cùng nhìn nhận
tích cực vấn đề và cố gắng thay đổi hoặc điều chỉnh để hiểu nhau hơn. Nhưng
trong một số gia đình, những khoảng cách này ngày một lớn dần, và càng ngày
càng mang con đi xa khỏi vòng kiểm soát của cha mẹ. Đây trước hết là vấn đề
trong giáo dục gia đình, và công việc này nếu không được thực hiện đúng đắn
ngay từ khi con còn nhỏ sẽ ảnh hưởng không tốt đến sự phát triển về đạo đức,
tâm lí của đứa trẻ khi lớn lên.
Dưới đây là một số sai lầm trong cách giáo dục con của các bậc
làm cha mẹ.
1. Không cho con quyền quyết định
Nhiều cha mẹ cho rằng mình sinh ra con nên
có quyền quyết định mọi vấn đề của con. Bởi vậy, họ không cho con cái mình được
quyền đưa ra quyết định về các vấn đề trong cuộc sống dù đó là những vấn đề nhỏ
như “ Con thích mặc bộ quần áo nào đi học hôm nay?”, “ Con sẽ mua gì với số
tiền tiêu vặt bố mẹ đưa?” đến những vấn đề lớn hơn như " Con muốn học trường đại học nào?" " Con muốn đi làm hay đi du học?" Việc không được
tự quyết định sẽ dẫn đến tâm lí lo lắng, bất an khi con phải tự quyết định một
vấn đề gì đó khi không có cha mẹ ở bên. Dần dần con cũng mất đi sự nhạy cảm
trong cảm xúc và tư duy khi đối mặt với các vấn đề. Tâm lí “ Thế nào cũng được” hay “ Bố
mẹ chọn cho con” khiến đứa trẻ lớn lên trở nên mờ nhạt, thiếu cá tính và thiếu luôn cả
sự tự tin.
Giải
pháp: Hãy cho con được tham gia vào quá trình quyết định. Hãy phân tích từng lựa chọn và tập cho con có
lựa chọn đúng đắn trong từng hoàn cảnh. Ví dụ khi đứa trẻ băn khoăn sẽ dành
ngày nghỉ của mình vào việc ở nhà làm bài tập về nhà hay về quê chơi, hãy giúp
con tìm ra những ưu điểm và nhược điểm của
từng lựa chọn cũng như cách khắc phục những nhược điểm đó. Ví dụ nếu con muốn về
quê, con phải hoàn thành bài về nhà trước cuối tuần, điều đó có nghĩa con phải
làm việc năng suất hơn và tập trung hơn. Hãy ngồi với con và cùng vạch ra kế hoạch,
điều này sẽ giúp con có phương pháp tư duy logic và làm việc khoa học.
2. Quát mắng, đánh đập con
Nhiều bậc cha mẹ quan niệm “Yêu cho roi cho
vọt.” Điều này đúng trong trường hợp trẻ cần được uốn nắn kịp thời hành vi thiếu
đạo đức, hay thiếu lễ phép. Tuy nhiên, cần
phải tìm ra nguyên nhân sâu xa trong những hoàn cảnh này. Khi đứa trẻ mắc lỗi,
liệu đó là lỗi lần đầu hay lỗi lặp lại? Vì sao trẻ lại mắc lại những lỗi này?
Vì chưa được nhắc nhở? Vì được nhắc nhở khi trẻ chưa chú tâm? Vì trẻ không thấy đây là các lỗi? Vì trẻ bắt
trước người lớn ? Ví dụ khi một đứa trẻ
xưng hô chưa đúng với người lớn tuổi hơn mình, thay vì quát mắng, khiến đứa trẻ
hoảng hốt mà không nhìn ra được vấn đề sai ở đâu, hãy bình tĩnh dạy con và tập
cho con thói quen xưng hô lễ phép.
Cha mẹ đi làm luôn gặp phải những stress
trong công việc, điều này dẫn đến việc
khi về nhà, nhiều người không giữ được bình tĩnh với con cái trong những sự việc
nhỏ nhất.Ví dụ về nhà thấy nhà chưa quét, cơm chưa nấu hay quần áo chưa giặt là
có thể nổi trận lôi đình. Những nóng giận như vậy chỉ gây ức chế cho con trẻ,
khiến chúng không thoải mái khi thực hiện những công việc này và khiến cho khoảng
cách giữa cha mẹ và con cái ngày một lớn dần. Thật không khó để thấy những gia
đình mà cha mẹ và con cái chẳng nói nổi với nhau một câu trong cả bữa ăn, thế rồi
ăn xong thì ai về phòng người nấy. Nếu tình trạng này tiếp diễn thì gia đình,
thay vì là chỗ dựa tinh thần cho mỗi thành viên, trở thành một mỗi căng thẳng
không đáng có.
Giải
pháp: Hãy cố gắng bình tĩnh trong mọi tình huống. Đứa trẻ chưa có nhiều cơ
hội để hiểu về thế giới và biết điều gì là đúng hay sai. Hãy cho chúng cơ hội
được học hỏi và sửa chữa những điều chưa hoàn thiện. Hãy bao dung với lỗi lầm của
con. Hãy khen khi con làm tốt, nhận xét những điều con làm chưa tốt, hãy đưa ra
hình phạt nếu cần thiết, nhưng cố gắng không dùng roi, vọt, không xúc phạm con.
Những lời mắng nhiếc có thể vô tình in hằn rất sâu trong tâm trí con, khiến con
cảm thấy tủi thân khi nhớ lại. Nó cũng có thể trở thành một phần trong vốn từ vựng
của con, khiến con có thể bật ra những lời lẽ “sát thương” đó cho những người
khác. Điều này, nếu diễn ra, sẽ giống như một cái vòng lẩn quẩn, và cha mẹ
chính là nguồn gốc của sự phức tạp này.
3. Không tôn trọng những sở thích, mong ước của
con
Mỗi đứa trẻ sinh ra đều có những tiềm năng
và những sở thích nhất định. Có em thích hội họa, có em thích vi tính, công nghệ.
Có em chỉ thích loay xoay cả ngày với những cuốn truyện tranh. Thường thì bố mẹ
sẽ để cho con được theo đuổi những sở thích, mong ước của mình nếu đứa trẻ làm
được những điều bố mẹ yêu cầu như đạt điểm cao trên lớp hay đạt được thành tích
cao trong một cuộc thi năng khiếu. Chỉ khi trẻ được lọt vao một cuộc thi năng
khiếu hay được thầy cô khen về khả năng trên lớp, cha mẹ mới chấp nhận là con
có tài năng và con cần môi trường để phát huy. Nói như vậy để thấy nếu trẻ
không bộc lộ rõ ràng những tiềm năng của mình, mà chỉ đơn giản làm theo sở
thích, những sở thích này rất có thể sẽ bị phủ nhận bởi cha mẹ bởi họ cho rằng
đây là những thú vui ít lợi lộc.
Khi một đứa trẻ lăm lăm trên tay cuốn truyện
tranh, thay vì hỏi con học được gì trong những cuốn sách đó hoặc cùng tìm hiểu
về cuốn truyện để thấy có điều gì thu hút con, nhiều cha mẹ nhanh chóng coi đó
là lý do khiến trẻ xao nhãng việc làm bài tập trên lớp hay không chịu giúp việc
nhà, từ đó dẫn đến những cư xử nóng nảy, gây mất hòa khí trong gia đình.
Giải pháp: Hãy trò chuyện để hiểu về con và
thế giới của con, từ đó giúp cho con có những định hướng tích cực trong cuộc sống. Ví dụ hãy tìm hiểu vì sao đứa trẻ lại thích
đọc truyện tranh đến thế. Nhiều đứa trẻ đọc truyện vì nó tìm được những bài học
quý giá trong đó. Nhiều đứa khác đọc vì nó chỉ đơn giản muốn giải trí, giết thời
gian bởi cuộc sống xung quanh nó chẳng có gì thu hút hơn. Nhiều đứa khác đọc vì
nó thích vẽ lại những nhân vật trong truyện. Còn có cả những em đọc truyện vì
chúng chẳng có ai để nói chuyện, và đọc truyện là cách duy nhất chúng giao tiếp với
thế giới. Nếu cha mẹ có thể nói chuyện để hiểu con (điều này nên được thực hiện
khi còn nhỏ) thì những khoảng cách thế hệ sẽ không ngày một lớn dần.
4. Không để ý đến cách cư xử của mình khi có mặt
con
Nếu cha mẹ cãi cọ trước mặt con, hay nếu
cha mẹ vô tình nói xấu người khác trước mặt con trẻ, đứa trẻ sẽ dễ dàng bị ảnh
hưởng tiêu cực. Tất nhiên, cha mẹ có quyền nói lên những bức xúc của mình về cuộc
sống, nhưng những bức xúc này cần được hạn chế khi có mặt con trẻ, hoặc cách thể
hiện không nên quá nóng giận, “độc miệng,” khiến con cũng có những thái độ tiêu
cực không đáng có về một ai đó hay sự việc gì đó.
Giải
pháp: Cha mẹ cần nhận thức được sự có mặt của con để có những ứng xử phù hợp.
Không nên gieo rắc vào tâm hồn con những ý nghĩ tiêu cực, đừng bắt con phải đối
mặt quá sớm những mặt trái của cuộc sống bởi như vậy là không công bằng cho tuổi
thơ của con.
5. Không nhất quán trong cách giáo dục con
Khi cha mẹ vui thì những lỗi lầm của con dù
hơi nghiêm trọng một tí cũng có thể dễ dàng được bỏ qua, còn khi cha mẹ đang có
chuyện bực mình thì những thiếu xót nho nhỏ của con cũng có thể là giọt nước
làm tràn li. Điều này vô tình lại gây hoang mang cho đứa trẻ bởi nó không biết
mức độ nghiêm trọng của những sai sót của nó là đến đâu. Tại sao đôi khi nó chỉ
bị nhắc nhở nhẹ nhàng, còn đôi khi lại bị phê bình nghiêm trọng đến thế? Cùng là việc chưa dọn phòng, mà đôi khi mẹ chỉ
nhắc một hai câu, đôi khi lại nói dai dẳng bực mình đến mức muốn bỏ nhà ra đi.
Giải
pháp: Nhất quán là chìa khóa thành
công cho rất nhiều việc, trong đó có việc làm cha mẹ. Để làm tốt điều này thì
cha mẹ cần bình tĩnh khi nói chuyện với con để nhận thức đúng đắn vấn đề mà con
gặp phải. Không nên qua quýt để rồi con cái cũng không cảm nhận được chúng cần
phải làm gì và làm như thế nào mới đạt yêu cầu. Ví dụ bất cứ khi nào con đạt điểm
thấp, hãy ngồi lại và hỏi con xem vì sao con lại đạt điểm như vậy và cùng con
tìm ra giải pháp khắc phục. Không nên lúc thì cho qua, lúc lại đe nẹt roi vọt
khi con hoảng sợ, và vấn đề cũng không được giải quyết.
6. Không biết lắng nghe
Khi trẻ mới tập nói, thì con nói gì bố mẹ
cũng cố nghe, nhưng khi các bé đã biết nói quá nhiều, đặc biệt là khi con đến
tuổi thiếu niên, vị thành niên thì mực độ tập trung lắng nghe có phần giảm đi. Thậm chí, ở nhiều
gia đình, cha mẹ không coi ý kiến của con là quan trọng. Hay khi con kể chuyện
bạn bè, chuyện ở lớp, cha mẹ chỉ coi đó là những chuyện giải trí mà không chú ý
xem con đang muốn nói điều gì qua những câu chuyện ấy. Việc con kể nhiều về một
bạn trong lớp có phải là con đang ganh đua với bạn ấy hay con đang có tình cảm
gì đặc biệt với bạn ấy không. Nếu cha mẹ biết lắng nghe, thì con sẽ nói ra những
tâm tư nguyện vọng của mình bởi khi đó nó cảm thấy được an toàn và tôn trọng.
Giải
pháp: Hãy dành thời gian cho con. Hãy lắng nghe chăm chú khi con kể chuyện.
Điều này sẽ khiến cho đứa trẻ cảm thấy được quan tâm, và nó sẽ biết cách thể hiện
mình tốt hơn. Việc lắng nghe cũng giúp cha mẹ nhận biết kịp thời các vấn đề con
gặp phải để giúp con vượt qua những trở ngại đó.
7. Không dạy con
Nhiều cha mẹ cho rằng con cái sẽ tự
biết điều này, điều kia khi chúng lớn lên hoặc giao tiếp ngoài xã hội, bởi vậy
mà họ coi nhẹ viêc tự mình dạy cho con. Điều đáng nói là khi con họ làm sai do
không được chỉ dẫn, họ sẽ quy hết trách nhiệm về con như con không thông minh, hay không chú ý quan sát hay “Điều đơn giản
thế này cũng bắt bố mẹ dạy”.
Ví dụ nhiều cha mẹ không dạy cho
con về giáo dục giới tính mà mặc định con sẽ tự biết khi chúng lớn lên. Điều
này hết sức nguy hiểm vì khi con không được tiếp xúc với nguồn thông tin chính
thống, sẽ rất dễ có những hiểu biết sai lệch, gây ra những hậu quả khôn lường.
Giải
pháp: Hãy kiên nhẫn dạy cho con từ những thứ nhỏ nhất. Nếu con đã biết hoặc có
thể nắm bắt ngay thì tốt. Còn không, hãy luôn mặc định đó là trách nhiệm của
cha mẹ trong việc giúp con có những hiểu biết nhất định về cuộc sống từ những
việc nhỏ nhất như cầm dao thái rau như thế nào, hay gấp quần áo ra sao. Hãy cho
con cơ hội được thực hành và tiến bộ.
8. Bỏ qua vai trò của con
“ Đó
là việc người lớn” hay “Đó không phải
là việc của con” là những câu nói rất dễ gây tổn thương đến con trẻ. Chúng
sẽ nghĩ rằng chúng không hề có một vai trò gì trong cuộc sống của cha mẹ và cảm
thấy mình mình vô dụng.
Giải pháp: Hãy nói chuyện cho con hiểu đó
là một vấn đề phức tạp, và con chưa thể giúp đỡ trong quá trình giải quyết vấn
đề này. Đừng phủ đầu bằng những câu nói gây tổn thương.
9. Không dạy cho con về cách giữ tiền và tiêu
tiền
Nhiều cha mẹ cho rằng con còn nhỏ, chưa biết
tiêu tiền, hay cầm nhiều tiền sẽ để rơi. Tuy nhiên, tâm lí này vô hình chung lại
khiến con trở nên rụt rè, thiếu tự tin trong việc quản lý tiền bạc. Ở nhiều gia
đình, ngay cả khi đứa trẻ lớn lên, tự làm ra tiền, bố mẹ cũng không để con được tự do tài
chính (không cho con được giữ số tiền mình kiếm được) vì nghĩ “Có nhiều, tiêu nhiều” khiến đứa trẻ lóng ngóng khi cầm chính những
đồng tiền mình làm ra.
Giải
pháp: Hãy dạy cho con về giá trị của đồng tiền. Hãy chỉ cho con đó là công
sức lao động để con biết cách tiêu tiền hợp lý. Khi con còn nhỏ, vào những dịp thích hợp, hãy cho
con một ít tiền tiêu vặt và quan sát con tiêu những đồng tiền đó như thế nào.
Khi con lớn hơn một chút, hãy cho con cùng đi ngân hàng để biết các dịch vụ, thủ
tục tiết kiệm, thanh toán. Hãy dạy con
biết cách quản lý tiền bạc của mình qua việc nuôi heo đất, mở sổ tiết kiệm, mở
thẻ ngân hàng. Làm như vậy con sẽ dạn dĩ với đồng tiền và có thể tự có những
quyết định tài chính quan trọng trong cuộc sống.
10. Nghĩ rằng con sẽ không bao giờ thay đổi
Nhiều cha mẹ lúc nào cũng nuôi ý nghĩ " Con mãi tuổi lên ba." và đối xử với con mình, dù đã hai mươi, ba mươi cũng theo cái cách trẻ con đó. Phải nhớ rằng theo thời gian, cón sẽ lớn lên, sẽ thay đổi. Có những thay đổi phù hợp và tích cực; có những thay đổi chưa hẳn đã phù hợp bởi khi đó đứa trẻ đang loay hoay tìm ra hương đi thích hợp nhất cho bản thân mình. Nhưng dù thế nào, cha mẹ cũng nên nhìn nhận tích cực những thay đổi này, không nên giữ khăng khăng ý kiến " Trước nó có thế đâu." Con người nếu không thay đổi sẽ không phát triển. Con trẻ không thay đổi sẽ không có những trải nghiệm thiết thực để sống mạnh mẽ và ý chí hơn.
Giải pháp: Hãy cho con sự tự do, tự do phát triển bản thân, tự do khám phá, tự do trưởng thành. Dù đôi khi chúng tò mò về con đường ngược lại, nhưng với nền tảng giáo dục vốn có, chúng đủ tỉnh táo để quay lại và trân trọng cuộc sống hiện tại nhiều hơn.
11. Muốn con mình sống một cuộc sống bao bọc, ổn định, khuôn mẫu
Con cái không phải là một khối bột để cha mẹ nhét vào khuôn và tạo hình theo ý thích. Con cái cần ánh mặt trời, kiến thức, trải nghiệm và lòng gan dạ để lớn lên. Tất cả những điều đó không thể có được nếu chỉ quanh quẩn từ nhà đến trường hay đến cơ quan. Đừng nhồi cho con những ý nghĩ: vì con học ngành này nên con chỉ có thể làm việc này. Không. Thế giới này rộng lớn lắm, hãy cho con cơ hội được khám phá và tìm ra con đường đi của bản thân. Đừng giới hạn chúng ở bất kì một ngành nghề hay lĩnh vực nào.
Giải pháp: Hãy lắng nghe xem con muốn gì vi suy cho cùng cha mẹ không thể lo cho con cái cả đời. Hãy để con tự tìm ra điều chúng muốn làm, như vậy chúng sẽ không cảm thấy bị ép buộc; Khi ấy, chúng sẽ cảm thấy tôn trọng ba mẹ nhiều hơn và cảm thấy hạnh phúc hơn với cuộc sống của bản thân mình.
HH
10. Nghĩ rằng con sẽ không bao giờ thay đổi
Nhiều cha mẹ lúc nào cũng nuôi ý nghĩ " Con mãi tuổi lên ba." và đối xử với con mình, dù đã hai mươi, ba mươi cũng theo cái cách trẻ con đó. Phải nhớ rằng theo thời gian, cón sẽ lớn lên, sẽ thay đổi. Có những thay đổi phù hợp và tích cực; có những thay đổi chưa hẳn đã phù hợp bởi khi đó đứa trẻ đang loay hoay tìm ra hương đi thích hợp nhất cho bản thân mình. Nhưng dù thế nào, cha mẹ cũng nên nhìn nhận tích cực những thay đổi này, không nên giữ khăng khăng ý kiến " Trước nó có thế đâu." Con người nếu không thay đổi sẽ không phát triển. Con trẻ không thay đổi sẽ không có những trải nghiệm thiết thực để sống mạnh mẽ và ý chí hơn.
Giải pháp: Hãy cho con sự tự do, tự do phát triển bản thân, tự do khám phá, tự do trưởng thành. Dù đôi khi chúng tò mò về con đường ngược lại, nhưng với nền tảng giáo dục vốn có, chúng đủ tỉnh táo để quay lại và trân trọng cuộc sống hiện tại nhiều hơn.
11. Muốn con mình sống một cuộc sống bao bọc, ổn định, khuôn mẫu
Con cái không phải là một khối bột để cha mẹ nhét vào khuôn và tạo hình theo ý thích. Con cái cần ánh mặt trời, kiến thức, trải nghiệm và lòng gan dạ để lớn lên. Tất cả những điều đó không thể có được nếu chỉ quanh quẩn từ nhà đến trường hay đến cơ quan. Đừng nhồi cho con những ý nghĩ: vì con học ngành này nên con chỉ có thể làm việc này. Không. Thế giới này rộng lớn lắm, hãy cho con cơ hội được khám phá và tìm ra con đường đi của bản thân. Đừng giới hạn chúng ở bất kì một ngành nghề hay lĩnh vực nào.
Giải pháp: Hãy lắng nghe xem con muốn gì vi suy cho cùng cha mẹ không thể lo cho con cái cả đời. Hãy để con tự tìm ra điều chúng muốn làm, như vậy chúng sẽ không cảm thấy bị ép buộc; Khi ấy, chúng sẽ cảm thấy tôn trọng ba mẹ nhiều hơn và cảm thấy hạnh phúc hơn với cuộc sống của bản thân mình.
HH

No comments:
Post a Comment
Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.
Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.