Pages

Tuesday, June 2, 2015

Đọc " Khu vườn bí mật" của Frances Hodgson Burnett

Lâu lắm rồi tôi mới có dịp ngồi đọc một lèo hết một cuốn truyện trong 3 tiếng.Trước khi đọc, tôi không nghĩ mình sẽ kiên nhẫn đến thế, nhưng càng đọc tôi càng bị cuốn vào mạch của câu chuyện đến mức không thể bỏ ngang. Đúng như tên gọi của nó ‘ Khu vườn bí mật’- Mỗi trang sách mở ra những chi tiết ly kỳ đầy thú vị khiến đọc giả tò mò muốn tìm hiểu tiếp. Là một cuốn sách viết cho thiếu nhi, nhưng ‘Khu vườn bí mật’ cũng giúp cho người lớn hiểu thêm nhiều điều về cách đối nhân xử thế, và nhất là cách giáo dục trẻ con.

 

Trong câu chuyện, tôi bắt gặp những đứa trẻ  bất hạnh như Mary, Collins, những đứa bé ốm yếu, xấu xí và cáu kỉnh bị ‘nhốt trong tủ kính.’ Đó là cách chúng được bảo vệ, cũng là lý do chúng bị lãng quên. Không ai thèm quan tâm đến chúng trừ những người người hầu được giao nhiệm vụ trông chừng và làm theo mọi yêu cầu của chúng. Những đứa trẻ tội nghiệp quen được nuông chiều và ra lệnh và trở nên ngày một khó ưa hơn. Mary luôn bị những cô hầu theo sát gót, còn Collins thì bị những người giúp việc của cậu tránh né. Hai đứa trẻ tội nghiệp, chúng lúc nào cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, ít khi có dịp được chạy nhảy nô đùa tận hưởng thiên nhiên tươi đẹp. Vì lúc nào cũng nhốt mình trong phòng, chúng sinh ra yếu ớt, còm cõi, thậm chí bị tự kỉ ám thị. Collins lúc nào cũng nằm bẹp trên giường vì cậu ta nghĩ rằng lưng của mình có vấn đề trong khi cậu ta có thể khỏe mạnh được.  Còn Mary luôn nghĩ chẳng có ai yêu quý mình, thậm chí cô bé còn không tự thấy yêu quý mình được.

Nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ khi Mary đến với vùng đất hoang Yorkshire. Ở đây cô được gặp gỡ những con người hiền hòa nhân hậu như Martha và mẹ của chị ấy, một người phụ nữ tâm lý với 12 đứa con. Ban đầu Mary cảm thấy khó chịu khi Martha không giống như những người hầu khác của cô trước đây : không theo sát cô từng bước, mà lại bắt cô phải tự làm nhiều việc như mặc đồ, đi bít tất. Nhưng rồi, những câu chuyện của Martha về ngôi nhà gianh và cánh đồng hoang xinh đẹp đã mê mẩn cô  bé lúc nào không hay. Mary tự nhiên có mong muốn được chạy ra ngoài xem những gì ngoài đó có thực sự như lời Martha kể. Cô bé rụt rè bước ra ngoài, rụt rè chạm tay tới từng khóm hoa ngọn cỏ, run rẩy trước làn gió trời thổi mát lạnh người và cả cái đầu bé nhỏ nặng trịch những suy tư. Cô cảm thấy khoan khoái, và tự mình đi khám phá khu vườn rộng bao la kia. Cô gặp người làm vườn và chú chim ức đỏ. Khi con chim ức đỏ không tỏ ra sợ hãi mà nhẹ nhàng đến bên cô, cô cảm thấy hạnh phúc ngập tràn. Lần đầu tiên có gì đó yêu quý cô, một sự yêu quý thật lòng, dù đó chỉ là một chú chim ức đỏ.

 

Mary còn gặp Dickon, một thiên thần trong bộ đồ vá víu, lấm lem. Mary yêu quý Dickon ngay từ khi nghe Martha kể về cậu  bé. Cô tò mò muốn biết  cậu bé có khả năng hòa hợp với muôn thú, cỏ cây kia là ai và làm sao mà bất kỳ ai nhắc đến cậu bé cũng tỏ ra tin tưởng và vui vẻ đến thế.  

Mary và Dickon tìm ra khu vườn bí mật vốn được giấu kín trong tòa lâu đài hoang vu. Chúng rủ cả Collin tham gia cải tạo khu vườn, biến những luống cây hoang dại thành những mầm xanh non, phủ lên khu vườn hoang vốn chỉ có màu xám xịt một tấm áo khoác tươi mơn mởn. Hoạt động đó đã khiến những đứa trẻ không còn cảm thấy tồi tệ với tình trạng của mình. Mary không còn cảm thấy nó cô độc và bất hạnh. Nó thấy mình phổng phao, khỏe mạnh nhờ nắng gió  và hương đất xốp tươi. Collin thì tự tin và bạo dạn hơn. Ban đầu nó chỉ nghĩ là mình sẽ chết, còn sau đó , nó tự tin mình sẽ sống mãi mãi. Nó đã đứng dậy đi dược, và không cảm thấy một cái bướu nào sau lưng mình hết.

Trong khu vườn bí mật, ta chỉ nghe thấy tiếng chim hót líu lo và tiếng trẻ con cười đùa. Còn gì trong trẻo và thánh thiện hơn thế.

Hóa ra, trẻ con không có đứa nào xấu xí và khó bảo. Chỉ là chúng chưa được dạy dỗ đúng cách mà thôi. Trẻ con không cần một tá người hầu đi theo làm cho chúng mọi việc, mà cần người nhẹ nhàng bảo cho chúng cách làm, có thể mắng mỏ chúng khi chúng không nghe lời, nhưng lại phải biết ôm chúng vào lòng và dỗ dành khi chúng có vẻ nhận ra lỗi lầm và bật khóc.

Trẻ con chỉ cần trẻ con thôi. Chúng cần những người bạn có thể tâm sự chia sẻ những câu chuyện mà người lớn không tài nào hiểu được. Chúng lầm rầm kể chuyện cho nhau nghe, rồi cùng cười khúc khích. Đó là một trong những âm thanh hạnh phúc nhất trên đời.

Trẻ con cần được ra ngoài chạy nhảy, chúng sẽ phổng phao và khỏe mạnh. Chúng sẽ dạn dĩ và có trách nhiệm hơn.  Mary cảm thấy cần phải học viết khi nó phải viết thư nhờ Dicksonmua hộ một cái mai và một ít hạt giống để gieo trồng. Nó cảm thấy cần phải nhổ hết đống cỏ dại để những mầm  non có chỗ mà vươn lên. Nó làm những điều đó thật vui vẻ và say mê. Nếu như một bà mẹ quát nạt đứa con mình và bắt đi dọn vườn thì chưa chắc đứa con sẽ vui vẻ làm như Mary. Trẻ con là thế, chúng sẽ vui vẻ làm khi chúng thích, và cảm thấy nhu cầu cần làm. Nhưng làm cho chúng thích là cả một nghệ thuật. Chúng cần đến đúng nơi, gặp những con người có thực lòng muốn giúp chúng, và chỉ cho chúng thấy chúng đang thay đổi tích cực như thế nào. Trẻ con cần đến niềm tin và những ý nghĩ tích cực để lớn lên.

Đó là những điều tôi học được từ “Khu vườn bí mật”- một sự trải nghiệm trong sáng và tích cực, một lối dẫn thi vị về tuổi thơ.

 

No comments:

Post a Comment

Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.

Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.