Lâu rồi mới lại viết tiếng Việt. Với mình ‘ viết’ không đơn thuần là ghi câu trả lời hoặc đưa ra thông tin một cách gọn gẽ, đủ hiểu, mà là trình bày vấn đề một cách tỉ mỉ, chỉn chu. Mình thích kiểu hoa lá cành, thích miêu tả nhưng không quả tải chi tiết. Miêu tả đủ để hiểu mình đang nói gì chứ không phải cuốn người ta vào cái mê cung của chữ nghĩa hoặc khoe mẽ cái sự giàu có ngôn từ.
Tiếng Việt với mình là một thứ gì đó thật trong sáng mà mình luôn phải thận trọng khi dùng. Mình thà viết ngây ngô thứ tiếng nước ngoài như một đứa trẻ vỡ lòng còn hơn viết những dòng văn tùy tiện bằng tiếng Việt. Các bạn trẻ có ngôn ngữ xì tin cũng khá thú vị: Nó phá cách, hóm hỉnh và hồn nhiên. Nhưng với mình, đó là nói, chứ không phải là viết bởi đã là viết thì phải mạch lạc và hoàn chỉnh.
Quan niệm của mình có lẽ nhiều người sẽ phản đối. Ngôn ngữ là để giao tiếp, đâu phải để trưng bày. Đúng vậy, nhưng giống như thời trang có hai kiểu: ứng dụng và biểu diễn, ngôn ngữ, ngoài chức năng truyền tải thông tin, còn để làm đẹp cho cuộc sống. Đọc một câu văn hay người ta thấy tâm đắc như gặp được tri kỉ. Đọc một bài viết hay thấy cuộc đời sáng bừng hi vọng. Con người ta vốn bảo thủ, không phải ai nói cũng nghe, nhưng là người mình tâm phục nói thì sẽ nghe. Nếu tác giả nào mình thấy thú vị, có lẽ mình sẽ tin kha khá những gì người đó nói, và thâm chí làm theo những gì người đó viết.
Mình đọc ít nên viết không sâu, ngôn từ cũng không có gì đặc biệt, đôi khi khô cứng bởi ảnh hưởng của tiếng nước ngoài. Nhưng thứ ngôn ngữ mình đã quen dùng hai mươi mấy năm hẳn sẽ dễ tiến bộ hơn một thứ ngôn ngữ xa lạ cả đời cũng không nắm bắt hết. Không phải mình không thích tiếng Anh, ngược lại là đằng khác, nhưng quãng đường chinh phục nó quả là gian nan quá. Mình mới chạm đến vỏ, nhưng từ vỏ đến nhân là một khoảng cách xa vời. Ngôn ngữ không chỉ ở cái vỏ ngôn từ mà là cái thần thái sâu xa trong đó mà bạn phải đi đến nơi đó, hòa mình vào văn hóa ở đó mới may ra ngấm được. Tuy thế, mình sẽ không bao giờ từ bỏ tiếng Anh vì nó giống như người yêu tuyệt đẹp- một người dù mình chỉ có thể yêu mà không thể lấy, nhưng lại cho mình động lực sống cả đời. Mình cũng không từ bỏ tiếng Việt bởi đó là ba mẹ, là quê hương của mình. Mình đã dành nhiều thời gian cho người yêu mà quên đi ba mẹ, luôn coi những gì họ làm cho mình là đương nhiên. Ba mẹ là người vị tha luôn dõi theo và ủng hộ mình, nhưng theo thời gian họ sẽ trở nên già yếu và không thể bao bọc mình như trước nữa. Tiếng Việt cũng vậy – không phải vì không dùng mà mình sẽ quên, nhưng không có sự dụng công, nó sẽ trở nên vô vị và nhạt nhẽo. Khi ấy nó sẽ chẳng khác gì một cái cây mất gốc dù có được tưới tắm hay chiếu sáng cũng không lớn lên được.
No comments:
Post a Comment
Please leave your comment here if you have a Google+ account or want to stay anonymous. If you want to comment using Your facebook account, please use the comment box below this box. Thank you.
Hãy để lại lời nhận xét ở khung dưới đây nếu bạn có tài khoản Google hoặc muốn ẩn danh. Nếu bạn muốn nhận xét dùng tài khoản Facebook, bạn có thể viết lời nhận xét ở khung bên dưới khung này ( Kéo chuột xuống dưới một chút.) Cảm ơn các bạn đã ghé thăm.